Tình ca rồng đất

Thảo luận trong 'Thơ văn quán' bắt đầu bởi minhluan, 22/3/12.

Lượt xem: 884

  1. minhluan

    minhluan New Member

    CHƯƠNG I: XUẤT XỨ RỒNG ĐẤT

    Đồn rằng ở cạnh biển Đông
    Có dân tộc khoái nhận rồng làm cha
    Tiên mẹ, rồng bố đẻ ra
    Một bọc trăm trứng chính là anh em.
    Dựng nhà chống giặc bao phen
    Hai nghìn năm ấy chẳng quên khi nào,
    Sản sinh tuấn kiệt anh hào
    Đuổi Tây đánh Bắc không bao giờ lùi.

    Mỗi khi Tây, Bắc rút lui
    Anh em chung bọc túi bụi chém nhau
    Nhẹ thì một họ mất đầu
    Nặng thì xương phủ trắng phau ruộng đồng.
    Bởi từ chung một máu rồng
    Tiểu nhân, tuấn kiệt đều không thiếu gì.
    Tuấn kiệt nào tính toán chi,
    Xả thân đổ máu cũng vì anh em
    Cần đâu một tiếng trọng khen
    Chỉ cầu vận nước vững bền ngày mai.
    Tiểu nhân bám sát gót hài
    Túi tham không đáy luôn gài thắt lưng
    Mưu gian kế độc không ngừng
    Dình cơ hội đến là vùng chụp ngay.
    Nước nhà nghiên ngả mặc bay
    Một lòng ích kỷ cốt dày túi riêng.

    Kẻ xây người phá liền liền
    Thời gian đã trải hai thiên có thừa, (hai thiên nghĩa là 2000 năm)
    Người ta mẫu hạm, phi cơ
    Hạt nhân, vũ trụ từng giờ đổi thay.
    Con rồng còn mãi đứng đây
    Trồng cây, may áo, khâu giầy kiếm cơm
    Những anh tri thức khá hơn
    Từ biệt đất mẹ, tìm đường làm thuê.

    Quốc thể nhã nhục ê chề
    Yếu, nghèo, nhỏ, nhát muôn bề thiệt thua.
    Ngư dân mò cá bắt cua
    Lòng lo lơm lớp bị khựa bắt giam,
    Tàu ta tìm giếng đặt khoan
    Lũ khựa quấy giống chó hoang quấy cừu.
    Báo đăng vài chữ lìu tìu
    Rằng “tàu lạ đó làm điều trái ngang”
    Thấy ta nhu nhược, khựa càng
    Ngày đêm quấy phá dọn đàng về sau.

    Dân tình càng ngẫm càng đau
    Còn bậc “cha mẹ” thi nhau đớp mồi.
     

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ trang này