Thương mùa gặt

Thảo luận trong 'Thơ văn quán' bắt đầu bởi ninhngoclam, 15/7/11.

Lượt xem: 961

  1. ninhngoclam

    ninhngoclam New Member

    Vàng cánh đồng
    Mênh mông lúa
    Giữa mùa gặt
    Khi nắng
    Lúc trắng những cơn mưa
    Gió khẽ đưa
    Mùi rơm, mùi thóc
    Đưa khó nhọc nặng trĩu đôi vai
    Bước chân ai
    Hớt hải đường về,
    Nóng bỏng con đê
    Nghề nông khó!

    Mặt trời chưa ló
    Bóng tối còn vương
    Giẫm lên sương
    Mẹ tôi đi gặt
    Mặt lấm tay chai,
    Áo vải nâu sờn úa
    Lúa thương mẹ
    Lúa chín vàng như tơ,
    Tôi thương mẹ
    Vần thơ
    Tìm bến bờ tri thức.
     

    Bình Luận Bằng Facebook

  2. Triều Viên

    Triều Viên New Member

    Bài thơ hay và đẹp quá. Cái đẹp cái hay toát lên từ chính tâm hồn tác giả: yêu người mẹ nông dân lãm lũ vất vả trên ruộng đồng- nuôi những ước mơ cho đàn con đi tới tương lai. Ở đây mẹ của ta vẹn nguyên, đủ đầy trong hình ảnh chung: bà mẹ đất nước. Cái cách viết thơ tự do đã phá tan khuôn khổ xáo mòn quen thuộc, đua hình ảnh bà mẹ đến gần gụi với ta nhất. Ta có cảm giác khi đọc bài thơ như gặp mẹ ta, mẹ đang ngồi đó tâm sự với đứa con yêu của mình về những ước mơ đời mẹ... Thơ như thế mới là thơ, bởi nó bắt mạch nguồn từ cuộc sống, là khúc giao hoan của những ân tình nhân nghĩa của tình cảm mẹ con, con mẹ. Tuy một số chỗ viết còn chưa thật chắc nhưng như thế cũng đã đủ đẹp lòng người thưởng thức...
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/7/11

Chia sẻ trang này