Quê

Thảo luận trong 'Thơ văn quán' bắt đầu bởi mientrung, 4/9/14.

Lượt xem: 813

  1. mientrung

    mientrung New Member

    QUÊ

    Mẹ sinh con mùa chang chang nắng
    Câu hát ru đầu đời cũng mặn chát mồ hôi
    "Quê mình nghèo lắm con ơi!
    Gió Lào rát bỏng từ thời xa xưa".

    Tuổi thơ con là những buổi rất trưa
    Dưới bóng dừa nheo mắt nhìn xa thẳm
    Cha đi chắn cáy, lưng trần đen sạm
    Mẹ gánh lúa về, bóng nắng đổ liêu xiêu.

    Quê hương đã cho con rất nhiều
    Những kỉ niệm một đời con cất giữ
    Để đôi khi cháy lên thành nỗi nhớ
    Tiếng quê mình con gọi khẽ trong tim

    Để đôi khi con hoảng hốt kiếm tìm
    Trong tâm khảm con đường về kí ức
    Tháng tám ở đâu con về lội nước
    Xâu cá đồng anh cắt nửa, cho con.

    Đi bốn phương trời có gì vui hơn
    Đêm trăng sáng tiếng trống làng dồn dập
    Già trẻ, gái trai rạng ngời khuôn mặt
    Con ôm vào lòng tình nghĩa quê ta.

    Bao tháng năm sống trong cách xa
    Có những chiều tâm hồn con chết lặng
    Nghe tiếng gọi từ nơi nào sâu nặng
    Nỗi nhớ nhà, cha mẹ, và quê hương.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/9/14

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ trang này