[NTT] Đồng Tà

Thảo luận trong 'Giải đáp thắc mắc' bắt đầu bởi nhất Tâm tịnh, 3/11/14.

Lượt xem: 8,905

Tags:
  1. mạnh miệng quá, uống trà nào
     
  2. Kim Sắc

    Kim Sắc New Member

    Không nên y cứ vào các dị bản "Sòng Sơn đại chiến". Về độ chân thực còn phải đánh dấu (?). Theo như tôi có đọc về nội đạo gia, sau khi nói đến sự kiện "sòng sơn đại chiến" thì lại càng ngày bị thu hẹp lại và sự tin yêu, tín nhiệm của người dân cũng giảm, không có như bên tín ngưỡng tứ phủ. Lý do ở đây là gì? phải chăng "nhân bất chính nên ngôn bất thuận"

    Lại nữa, nói về dị bản thứ 2, tại sao một người tu học theo Phật Pháp mà lại làm hành bất thiện bằng cách lừa người khác để thu phép; sao lại không thấy sự nguy hiểm trong hành động ấy? Sau khi thấy người nói ta bị lừa rồi... lại không có lời lẽ khoan hoà, không có nói pháp với người bằng trí để giải quyết vấn đề mà triệu quân chiến luôn??? Ở đâu là tu tập tâm từ quảng lại, biến mãn hết thảy các phương. Phương trên, phương dưới, phương ngang, phương Tây - Bắc - Đông - Nam. Ở đâu là tu tập làm cho sung mãn, như một tấm vải thuần tịnh được thuấn nhuần trong nước ướt, không một bề mặt nào của tấm vải lại không được thấm ướt?
    Hạnh của một sa môn khi tu học đã đọc thuộc: người ấy tử bỏ trượng, từ bỏ đao, sống tàm quý, có lòng từ thương sót cho hạnh phúc của tất cả chúng hữu tình.
    Với các biểu hiện của việc làm trong sòng sơn đại chiến, tôi không thấy được gọi là: nội tâm đã gột rửa hết sân hận, đã gột rửa hết si ám. Lại nữa, mạn tuỳ miên còn chưa được diệt trừ. Như thế, đến quả vị nhất lai hay bất lai còn chưa đắc, nói gì đến quả vị a la hán. Chẳng những vậy, với giới hạnh còn giữ không được đầy đủ, nghĩa là chưa vượt qua được giới cấm thủ, thế thì còn ở mức dự lựu, nghĩa là quả vị thấp.

    Thế Tôn có xác nhận, các chú ấn có thể thực hiện như thần thông mà ngài giác ngộ và tuyên thuyết. Có 3 loại thần thông mà ngài tự mình giác ngộ và tuyên thuyết: biến hoá thần thông, tha tâm thần thông và giáo hoá thần thông. Trong đó, 2 loại thần thông là biến hoá và tha tâm, có 2 loại ấn chú có thể làm được: makito và gahari [ các bạn đọc thêm kinh Kiên Cố, kinh số 11, tập kinh Trường Bộ ], ngài thấy sự nguy hiểm, thấy ghê tởm và hổ thẹn với 2 loại thần thông ấy. Còn loại thứ 3 là giáo hoá thần thông, được ngài sử dụng, tán thán. Ngài thuyết pháp có thần thông chứ không phải là không có thần thông. Thuyết pháp có thần thông, không nên hiểu: thuyết pháp nói đến thần thông; thuyết nhất thiết phải sử dụng thần thông như tha tâm thần thông - túc mạng thông - thiên nhãn thông... mà được hiểu, lời thuyết pháp là có tác dụng lớn - đem lại lợi ích lớn. Thật vậy, ngài giáo hoá được tướng cướp, được quỷ dạ xoa,... Đến mức độ, chỉ với một bài pháp thoại người nghe xong đã chứng quả dự lựu, nhất lai, bất lai; cá biệt lại có người chứng ngay quả a la hán, nên thuyết pháp như vậy là có thần thông. Tôi viết về vấn đề này: cho dù có bản cổ văn, được xem là nói chính xác các sự kiện xảy ra. Tôi cũng vẫn không nói, sự kiện "Sòng Sơn đại chiến" là hoàn toàn chính xác. Vì các hình tướng, sự việc có thể làm giả được.
    Nếu đã biết, tiếp xúc, trải nghiệm các hiện tượng tâm linh sẽ thấy. Còn chừng nào chưa có tiếp xúc, chưa có trải nghiệm...thì sẽ khó để mà biết chính xác được. Hơn nữa, dù có tiếp xúc - trải nghiệm mà không có khéo tác ý, cũng còn sai lệch nhiều.

    - Còn nói về vấn đề với XH, cho đến các nghi vấn: có ma không? linh hồn có hay không? linh hồn là vĩnh cửu hay là có biến hoại? linh hồn và thể xác là một hay là khác, chỉ như vậy là đúng còn lại là sai lạc. Có đầu thai chuyển kiếp hay không? có kiếp này kiếp sau hay không?... còn chưa tỏ tường, thì nói gì đến việc hiểu được đạo Thánh và việc hành đạo.
    - Đạo thánh nước ta, có các điểm riêng biệt [đặc trưng] mà ở trên đã chỉ ra: cơ đày, chữa bệnh,...không phải đạo thánh phải dựa vào hào quang của đạo Phật. Thưở xưa, Thế Tôn có nói đến các cõi trời, các hạnh của một Bà La Môn đúng đắn là một Bà La Môn nhưng tôi chưa thấy có trường hợp nào được nói về hình thức giống Đạo Thánh nước ta. Lục tìm khắp tam tạm kinh điển, chưa thấy.
    - Có sự khác biệt giữa tu theo đạo thánh và tu theo đạo Phật.
    - Cuối cùng, các bậc trí đều y cứ pháp, cung kính pháp và đảnh lễ pháp. Chính do nhân này, họ tìm đến pháp, với mong muốn pháp được hoàn thiện. Nhưng pháp mà tôi nói không phải chỉ là Phật Pháp, chỉ là thánh Pháp... Người theo thánh Pháp, y cứ theo Thánh Pháp, người theo Phật Pháp y cứ theo Phật Pháp. Và thánh Pháp hay Phật Pháp đều gọi chung là pháp. Như chiếc lá màu xanh, chiếc lá màu đỏ,..., đều được gọi là chiếc lá. Người trí nói với người trí với mong muốn tăng trưởng trí. Người trí tìm đến với người trí cũng với mong muốn tăng trưởng trí. Và có đặc điểm chung: pháp là tối thượng giữa các giới.
     
  3. Dấu hỏi to

    Dấu hỏi to New Member

    Cám ơn kim sắc,trí tuệ bạn đã giáo hóa tôi trong khuôn khổ bài viết và topic này rồi đó.Thành thật xin lỗi mọi người vì có thái độ "Mạnh bạo quá",xin bỏ qua sự ngu xuẩn trong lúc mất bình tĩnh nhất thời...Liên tục dòng suy nghĩ của mình,tôi có sự tự lý giải về sự việc phá đình,phá chùa triền miếu mạo...rồi bắt gặp thực tế cả 1 gia đình tuyệt tự,người chết ,kẻ điên...nhìn cảnh mà sót thương.Tôi nghĩ ko có phật thánh nào trả thù con người ghê gớm đến như vậy và tôi tự nghĩ đấy là do một hay vài vong linh vì mất nơi tu tập,nương tựa mà mang lòng oán hận bản ngã nổi lên ko kìm chế được rồi khi cơ hội đến thì hại cả gia đình người kia???trong tôi thánh mẫu luôn thánh thiện và bao dung,mẫu cứu người còn ko xuể sao lại đi trả thù tầm thường như vậy!!!Kim sắc lý giải hộ tôi được ko???
     
  4. Kim Sắc

    Kim Sắc New Member

    Thật khó mà trả lời một cách toàn vẹn vì thiếu điều kiện. Phải đâu tôi đã có thiên nhãn minh, thấy được:
    " chúng sanh người hạ liệt kẻ cao sang, người đẹp đẽ kẻ thô xấu, người may mắn kẻ bất hạnh, đều do hạnh nghiệp của chúng: Này các Hiền giả, những chúng sanh này làm những ác hạnh về thân, lời và ý, phỉ báng các bậc Thánh, theo tà kiến, tạo các nghiệp theo tà kiến, những người này sau khi thân hoại mạng chung, phải sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục. Này các Hiền giả, còn những chúng sanh nào làm các thiện hạnh về thân, lời và ý, không phỉ báng các bậc Thánh, theo chánh kiến, tạo các nghiệp theo chánh kiến, những người này, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh lên các thiện thú, cõi trời, trên đời này. Như vậy, với thiên nhãn thuần tịnh, siêu nhân, thấy sự sống chết của chúng sanh, vị ấy biết rõ rằng chúng sanh, người hạ liệt kẻ cao sang, người đẹp đẽ kẻ thô xấu, người may mắn kẻ bất hạnh, đều do hạnh nghiệp của chúng "

    Phải chăng khi chúng ta hướng tới tâm linh, lại quy kết và đỗ lỗi hết cho "phần âm"
    . Sự kiện như vậy thật không chân chánh. Còn bạn nghĩ sao, có phải là "Phật Thánh trả thù???", với tâm người vô tham, ưa thích trong vô tham làm sao lại có sự kiện vì đền bị phá, chùa bị phá lại ôm hiền hận mà trả thù. Về Phật chắc chắn là không, còn về các bực thánh các việc người phàm làm hại chùa, miếu mà nhận quả báo là có nhưng sự việc được làm là đúng pháp, chứ không phải sai pháp. Như thế này, nếu một người phạm luật trong một đất nước, tội ấy được quy ra phải tử hình thì những người duy trì trị an cho đất nước phải xử người này. Nhưng mà thường thì với một người phàm trần, thấy được các thế giới là khó khăn nên với họ sự hiểu biết là ít ỏi. Do hiểu biết là ít ỏi = ngu si, nên mới làm các hạnh ấy, mới phải chịu nghiệp ấy. Các loài hữu tình chịu khổ thọ do hạnh nghiệp của mình (chính bởi tham, chính bởi sân, chính bởi si) = vô minh.

    Nhưng thật khó thông cảm, khó thông hiểu và khó thấy nếu như một người không phải là người hướng đến việc mang lại lợi ích cho số đông như duy trì trị an bằng pháp, bằng luật, bằng các hình phạt
    . Bởi tôi đã có một thời hướng đến mục đích này, nên tôi có thông hiểu, thông cảm cho các vị ấy. Cho đến một thời, khi suy nghĩ cùng cực tôi thấy, các vị thánh vẫn còn khổ, ông Diêm Vương vẫn còn khổ nhưng ai sẽ thông cảm, ai sẽ thấu hiểu cho các vị ấy. Ấy là suy nghĩ của tôi, về sau khi tìm đến kinh điển, với kinh Thiên Sứ, trong tập Trung Bộ có nói đến ông Diêm Vương, ông ấy thấy các hình phạt với các người phải chịu, ông suy nghĩ xa xăm và mong muốn, được làm người, được nghe Thế Tôn, Bậc A La Hán Chánh Đẳng Giác thuyết pháp, được làm đệ tử của bậc tối thắng.

    Thu nhỏ quy mô lại: chẳng có nói đến, sự phức tạp rối ren về các nghiệp quá khứ của một người, về mối liên hệ với thiên giới, địa ngục,..., phần âm mà ngay như trên trần gian các sự việc tương tự cũng xảy ra. Vẫn có những người phá công trình công cộng, tham ô,... và ngay trong hiện tại, người đó chịu các hình phạt của pháp luật. Là những người cầm cân - nảy mực thời phải quang minh, phải chính trực. Những pháp ấy tạo nên một người cầm cân nảy mực. Các bực thánh có mặt cũng vì nguyên nhân ban tài, thiết lộc nhưng quan trọng hơn là bảo vệ và duy trì sự ổn định cho tam giới [thiên giới - nhân giới - địa ngục ], vì lợi ích số đông. Còn nếu một người nghĩ bảo vệ cho số đông, lợi ích cho số đông nhưng một số sẽ bị hại mà như thế là ích kỷ, còn hẹp hòi, thiếu tâm từ. Với mạn tuỳ miên [ nghĩa là sự kiêu mạn và nảy sinh nhiều hệ luỵ từ kiêu mạn] người này sẽ nói một cách chủ quan - thiếu suy xét - thiếu cứu xét như vậy.

    Trong họ, vì tham với các sắc, si mê với các sắc, yêu cái đẹp hoàn hảo, toàn vẹn, không sứt mẻ = thường còn [nghĩa là bất biến, tối cao hạnh phúc, tối cao đẹp đẽ, chắc chắn không gì lay chuyển được], sự việc này cũng có nhân có duyên. Chính bởi tính vô thường của mọi thứ xung quanh họ [công việc, nhan sắc, danh vọng, ưu thế,...] nên họ mong muốn hướng đến cái thật là ổn định - thật chắc chắn để mà dựa vào, để mà khỏi phải khổ não nữa. Trong khi những cái là vô thường lại được cho là thường còn [vĩnh hằng, tối đạt tối cao,... = quan niệm về thượng đế = đấng sáng tạo]. Vì còn có tham, dính mắc bởi nó nên không bỏ được, nếu bỏ sẽ mất lợi ích như thế thủ được sinh ra chính bởi tham ái. Do có thủ nên sanh ra hữu [giữ lấy nên có sở hữu], do hữu có mặt nên sanh có mặt. Sanh được hiểu là sự tập khởi: thành - hoại - trụ - diệt = sanh - già - bệnh-chết-ưu bi- sầu khổ-cầu bất đắc [ 5 thủ ẩm]. Các thủ uẩn này, sanh ra tưởng, tưởng tác động đến cảm thọ, cảm thọ lại tác động đến nhận thức. Chính nhận thức dẫn tới hành. Chính vậy, thức và hành [ nếu ở bên trong hành = ý, biểu lộ ra bên ngoài hành = khẩu, thân hành], như thế các nghiệp được sanh ra. Do thức và hành nên có danh sắc, chính bởi danh sắc lại kết hợp với tham ái đã nói ở trên. Họ thấy thế này là có lợi ích ít, thế này là có lợi ích nhiều, thế này đưa đến đau khổ ít và nhiều, thế này đưa đến hạnh phúc ít và nhiều. Và được thấy có nhiều, rất nhiều các dạng [tướng] xuất hiện nếu ta không có nắm bắt nó = định nó lại thì sẽ không giữ được nên nó mới tìm cách nắm bắt nó để định nó lại. Như một người quan sát các biểu hiện, các kết quả rồi quy lại thành quy luật, học thuyết, triết lý. Chính do nhân duyên ấy, tôi và ta có mặt, tự ngã có mặt. Họ nói, cái này là tôi, cái này là ngã của tôi, là tự ngã của tôi. Càng ngày, càng đi sâu vào vòng xoáy, quấn chặt mình trong các vòng tập khởi của vô minh không bao giờ dứt được. Tôi mở rộng một chút vậy thôi, tôi biết viết các từ tự ngã, ngã, cái tôi, tướng,..., nói chung có tính chuyên môn một chút sẽ khó hiểu nhưng nếu diễn hết các nghĩa ra sẽ rất dài trong khi ấy hiệu quả chẳng bao nhiêu.
    Như vậy, có phải là: các vị thánh đã dạy âm bằng thơ, các đoạn thơ. Hay đôi khi chỉ là một câu hỏi, đôi khi chỉ là một câu gợi ý. Sự việc này là có nhân, có duyên.
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/1/15
  5. t sàđi một ngày đàn học mộng khôn

    ---------- Post added at 11:25 PM ---------- Previous post was at 11:23 PM ----------

    sorry may bi loi. di mot ngay dan hoc mot san khon. haha k bo dau may het loi, chac toi luc thay may moi
     
  6. mr.cuong90

    mr.cuong90 New Member

    Cảm ơn "Kim Sắc" nhiều bạn cũng đã giúp tôi hiểu ra nhiều điều rồi đó, dị bản không chuẩn thì lấy đâu ra người học hay được...

    Còn Bíchdieppham: nếu bạn thấy tôi sai thì bạn cứ nói là tôi không đúng ở chỗ này chõi kia, đó cũng là một cái góp ý thêm với nhau để chúng ta giao lưu học hỏi thôi. Có thể bạn đọc được và tìm hiểu đc những bản thuyết nào đó bạn cho là đúng, nhưng tôi cũng như bạn tôi cũng bảo bản thuyết của tôi đúng. Thì ta lên có sự chao đỏi để học hỏi thì hay hơn là vào 1 cái " Thằng trẻ ranh, thằng này thằng nọ lên tôi cũng có hoi tí gọi là nóng trong ng ! Lên nhiều khi không làm chủ được mà bạn cũng vậy dẫn đến tranh có những lời nẽ không được ok cho lắm. Vậy có gì không phải xin được lượng thứ !

    Dấu hỏi to: xin phép bạn cho tôi hỏi ! Chỗ nào không coi Mẫu mẹ bạn không ra cái gì thế ! ( từng lời từng chữ xem cái coi ) còn bạn hay mẹ của bạn ra đây cũng không đuỏi tôi cút được đâu nhé (thông cảm là thế đi nhé )!!! Các mod thì có nhiệm vụ của các mod, bạn nói các mod bất hiếu ở chỗ nào với !
    Còn chỗ bạn hỏi Kim Sắc: thì chả có mẫu mẹ nào lại đi chả thù mấy cái chuyện tầm tầm phào đó làm gì cả, chẳng qua đó là cái nhân hay cái nghiệp mình tạo lên thôi !!! Đời có vay có chả hết ! vậy bạn phá đi nhà ở của người ta đuổi người ta ra đường để người ta sống cảnh màn trời chiếu đất không lơi dung thân thì người ta phải đi theo bạn mà đòi thôi có gì đâu. Còn nếu bạn phá của người ta đi nhưng sau một time suy nghĩ nếu đặt vào địa vị mình thì mình cũng vậy, thì thôi mình xin xây và đền bù cho người ta thỏa đáng thì tất nhiên người ta không đi theo bạn nữa giờ thì ok rồi ! Lại yên tâm làm ăn phải bị người ta quấy nhiễ nữa ! Theo tôi hiểu thì trong kinh phật cũng noi đến nhân quả reo quả cam thì dc ăn quả cam. Còn ý kiến khác nữa thì do nghiệp lục mà tạo thành, mà nghiệp lực do xái gì đó tạo lên thì tôi vẫn chưa rõ....

    Đây là những ý kiến của riêng tôi có gì không phải thì xin mọi người góp chút ý !
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/1/15
  7. lsc

    lsc Member

    Ai cũng nói đạo Mẫu, nhưng theo mình thì chỉ là tín ngưỡng thờ Mẫu tức là thờ những người có công với dân, âm phù cho dân. Suy rộng ra đó là tín ngưỡng tốt. Và tín ngưỡng này có từ xưa. từ thời Hùng Vương đã có. như thờ mẫu Tây thiên, thờ đá, thờ Tản Viên, Âu cơ... và ban đầu thì nó đơn giản là thờ cúng thôi. nhưng đến thời Lê thì cùng với sự xuất hiện của các Đạo khác du nhập như Đạo tiên bên trung quốc và có sự tranh giành ảnh hưởng nên các thầy học cả thuật phù thủy để hại nhau nhằm giành ảnh hưởng và phát triển đạo mình. Nên minh nghĩ vụ Sòng Sơn đại chiến không có thật mà khả năng là đó là 2 thầy đánh nhau bằng phép. ( tôi đã kể ví dụ 2 thầy hại nhau để giành con nhang đấy) và chẳng có bên nào thua bên nào cả. Người thắng thì thua mà người thua thì thắng. Người thắng thì lộ bản chất Tà, con thầy thua thì được lòng, được chứng tâm đạo mình theo là đúng.
    Bản thân Nội đạo tràng không xấu nhưng người học thì xấu. Muốn chứng tỏ phái tu tiên mình quyền pháp cao mà trái đạo. Nội Đạo Tràng cũng không phải suy mà nó không phát triển được và rộng ở các vùng dân tộc thiếu số (vì người dân tộc có bùa chữa bệnh và hại người lưu truyền nổi tiếng,chùa họ thờ cũng khác, chùa không có sư nhưng thờ phật và thánh)
    Đạo Mẫu cũng không phải nương hào quang của Phật mà mượn giáo lý hay tâm phật để giác ngộ và thu hút người theo.
    tóm lại không có sòng sơn đại chiến mà đó là cuộc chiến của giáo lý của hai phái.
     
  8. lsc

    lsc Member

    Nội đạo gia không suy mà trong phép tu có cả bùa hại người hoacw
    bùa phòng thân, học để biết mà phòng thân nên không thể truyền tùy tiện cho ai cũng đc nên bị thu hep. nhưng lên miền ngược lại phát triển.
    Thực ra nội đạo trang tu theo Phật nhưng lại tu theo cả thánh và có thể có cả tà (âm binh ) nữa. và hoàn cảnh lúc đó mẫu chưa được công nhận mà coi như là ma quỷ nên mục đích lúc đó là phải bắt đc quỷ. bây giờ nhiều thầy cũng phải lừa tà ma để bắt nó vậy.
    Xin kể chuyện về phòng thân của thầy nhé:
    có thầy (theo tôi là thuộc Nội Đạo Gia và tín ngưỡng thờ đá thờ thần linh) đi giai bùa cho gia chủ. trong nhà gia chủ hay người quen nhà gia chủ có người học phép thuật nhưng tâm tà gen ăn tức ở với gia chủ nên hại gia chủ. ngày gia chủ mời thầy giải cái bùa nay,thì gia chủ không biết ai học nên có bạn bè anh em thì mời đến giúp việc lập đàn. vô tình rước địch về nhà. trong khi làm lễ thầy cảm giác khó thở. thầy lấy tấm khăn đọc chú, khấn thần linh và buộc khăn quanh cổ. thế là trong cái người mà hại gia chủ và hôm đó muốn chơi xỏ thử thầy lại khó thở. phải đến mà xin thầy tha cho.
    Đó là thầy biết bùa hại người nhưng học để phòng thân là vậy

    lại chuyện khác có thầy con gái mới ra thầy. đi làm việc thánh cho gia chủ. đang làm có 2 con bướm giao phối trước mắt thầy. thầy lấy bát thầy úp bắt nhốt 2 con bướm đó. bắt đầu khi đó có người ôm bụng đau dữ dội. sau phải xin thaayfthây mới tha cho bằng cách thả 2 con bướm đó. chỉ nói thế thôi. còn tại sao chỉ bắt và thả 2 cn bướm mà cứu mạng người thì phải người giải thích nhé
     
  9. lsc

    lsc Member

    Chính phật thánh đấy bác ạ. Phật thánh sai quỷ tà báo đấy. Chính nhà tôi dính nên tôi biết. 4 người bị điên, 3 lần trùng tang. cứ năm nào có người mất là có 2 người mất trong năm. nắm ngoái nặng nhất 4 người trong năm. nên tôi mới lạp topic năm 2014 và các sự kiện là vậy. bây giờ trả được cho các ngài rồi nên các ngài cho lộc. chấm thằng e làm thầy.
    cũng không phải nhà tôi phá mà mọi người phá, rồi vứt nhà tôi làm thầy nên lấy về để thờ chứ vứt đi thì tội.
    đến năm ngoái người ta dựng lại chùa nên có chỗ trả mới được đấy. nên tôi mới đưa ra khái niệm đồng ngu là vì vậy.
    mong ai làm thầy thì lấy tâm mà cứu người. nhận lễ gia chủ thì đủ cơm ăn 3 bữa thôi ạ. đừng nên cứ vừa làm thầy mà chém người nghèo khổ nhé.
    Ôi đạo thánh không có giáo lý, giáo quy nên nhiều người hay sinh tạp niệm. không kiêng sắc dục, vẫn có vợ có con, vẫn có việc trần, vẫn có ít lo lắng về tiền, tài, địa vị nên người nghèo hay bàn tán.
     
  10. Đàm Gia

    Đàm Gia New Member

    Bạn cường sai rồi. Bạn nên xin lỗi chị bích diệp đi.
     
  11. Dấu hỏi to

    Dấu hỏi to New Member

    Trí tuệ của kim sắc thật đáng khâm phục,ơn Mẫu cho con gặp duyên giải đáp 1 phần băn khoăn thắc mắc bấy lâu,đấy là về nhân quả 1 cá nhân,tập thể ,vùng miền ---vận mệnh 1 quốc gia,một châu lục,1 thế giới ,1 thiên hà...viết ra như vậy chắc chỉ mình tôi hiểu mình đang viết cái j`hahaha.Phiền kim sắc chỉ hộ tôi 1 vấn đề nữa thôi.Tôi có nghe nhiều lần 1 câu nói :"Bồ tát sợ nhân,nhân sợ quả".Trong nhận thức hạn hẹp của mình tôi tự lý giải Đã là bồ tát thấy người hoạn nạn thì cứu sao lại sợ,vậy chữ nhân kia ko phải là người mà là cái nguyên nhân sinh ra con người ấy là cái nhân trong cái quả của người ấy...muốn cứu cũng ko thể được hay là có thể cứu nhưng rất chậm???còn nhân sợ quả Tôi nghĩ đơn giản lắm đã là con người lên sợ quả mà mình gây lên.
    To Mr.cuong90,mod Tôi lấy ví dụ này nhé:bạn trẻ thích tìm hiểu giao lưu học hỏi rất hoan nghênh,bạn đến chơi nhà ae chúng tôi,do tuổi trẻ còn hời hợt bạn đưa ra câu truyện nghe thấy ,đọc thây ở đâu đó nói Mẹ chúng tôi trước vì sinh tồn đánh nhau te tua sức yếu lên thua người ta thua chạy đến nương tựa 1 thế lực mạnh hơn mới được sống đến ngày nay,và có sống mới sinh ra ae chúng tôi đây.Bạn vô tâm đến độ ko nhận thức được cái cơ bản của 1 người con:tốt xấu j` thì cũng là Cha là Mẹ người ta,tôn trọng bản thân thì đừng làm tổn thương người khác.Nhất thời tôi bực tức buông lời nặng nhẹ,nhưng vẫn ý thức mình giận sẽ mất khôn lên có cầu cứu mod,cũng mong Chị ngã Em nâng,Anh nó lú thì Chú nó khôn,với cơ duyên làm mod tôi ví như người cầm chìa khóa nhà thì phải có tránh nhiệm bình tĩnh giảng giải cho vị khách kia hiểu ,khách cố tình ko hiểu thì mời ra khỏi nhà và khóa cửa lại (cảnh cáo,xóa bài...).
    Trong tâm thức tôi thánh Mẫu là vị bồ tát,Mẫu ko cần cung vàng điện ngọc,tiền vàng,quyền lực Vì trong tâm tôi luôn có Mẫu ngự Mẫu chỉ mong chúng tôi trưởng thành thánh thiện,bao dung như Mẫu.KO có kinh điển sách vở giáo hóa nhiều nhưng mỗi khi tôi kìm chế được bản ngã,sự sở hữu,cố hữu ...của mình tôi lại thầm nghĩ lạy Mẫu con cảm ơn người đã khai sáng giúp con.Nói thì dễ nhưng khi sống trong từng giờ ,từng phút thật ko dễ chút nào.Tôi lấy Mẫu làm thước đo,làm cái đích để tôi hoàn thiện,có thể hàng ngàn hàng vạn kiếp kiếp nữa may ra tôi mới trưởng thành để có trí tuệ như thánh Mẫu.Mẫu là vị bồ tát đến thân phận con ốc khi chết bị người ta đâm vật nhọn vào mặt mà lôi hết ruột gan cùng đàn con non ra ăn Mẫu cũng thương cũng sót cũng muốn phóng sinh vậy sao lỡ đành sai quỷ thần đi giết người!!!ai làm người nấy chịu luật nhân quả báo ứng chỉ rõ rồi,nếu những sinh mạng trong gia đình giòng họ bị chết oan vì trùng tang,vì phá đình phá chùa hay chót mang đồ thờ tự trong đấy ra làm của riêng sao lại nói thánh đòi rồi thánh vật,thánh có cần các thứ đấy ko mà đòi,thánh linh ứng trong tâm linh rồi thì còn cần j`của cải vật chất...Tôi tự lý giải thế này những người chết kia cũng ko oan đâu,do nợ tiền kiếp với gia đình dòng họ kia mà đầu thai vào làm con cháu rồi đến lúc trả nợ nhờ vào cái chết của mình mà thức tỉnh được gia đình giòng họ kia .về trùng tang thì làm ác gặp báo ứng là đúng.
    Vâng tôi mượn câu của kim sắc "chén trà"của tôi mọi người đã thưởng thức.
     
  12. lsc

    lsc Member

    phải chăng gọi đúng là tín ngưỡng thờ mẫu. chứ không phải đạo mẫu nếu đúng là tín ngưỡng thờ mẫu thì rộng hơn là tín ngưỡng thờ thân linh(thần bản địa)nếu vậy tín ngưỡng này đã có từ lâu. từ thời hung vương. vậy ta có nên nghiên cứu từ lý thuyêt, giáo lý Phật, Tiên gia để đưa ra giáo lý, môn quy cho tín mà tổ tiên để lại chăngví như: cách thờ cúng, cách lập đàn lễ , cách tu cách cuu nhân độ thế(ví như lễ A lấy X tiền, LễN lấy Y tiền) và nhiều nữa. ý tôi muốn là xây dựng 1 chuẩn mực để đông thầy lấy mà hành đạo. không lại có đong' chính, đồng tà. nếu bây h tôi bảo thầy này tà, thầy nàysắm lễ thé này là sai.gì mà nhiều thế sao lại lấy tiền nhiều thế. làm thầy mà tham. Thầy bảo phải thế mới đủ, đúng, ngài mới chứng mới dc. rồi có thầy khác lại chỉ cần sắm đơn giản mà vẫn ok. thế bàn dân thiên hạ lại bảo loạn pháp.mạt pháp. chẳng biết đường nào.mà theongay cái vụ mẫu The. mọi người cứ bảo sao bà xây nhà to thế , xưng này xưng nọ. nhưng sao người đến thì nhiều mà người khác coi mình là chân chính lai không ai đến.biết đâu bà này có nghìn để tử, con nhang.mỗi người dặt lễ 100k thì có 200 trông khác có 100 con nhang. mỗi nguoi 1 triệu thì phải ít hơn. tóm lại ta có nên thống nhất tiền lễ,đồ lễ,hành lễ để không còn phân biệt chính, tà, đúng sai nữa chăng
     
  13. vui, cả nhà trao đổi thảo luận. người nóng, kẻ giận, kẻ thật đến sơ tâm, kẻ phân trần, kẻ ngồi nghe.....
    tất cả đều Con nhà Thánh - cánh nhà Đồng. đều chung một cội, sống trên đất Việt. người đi trc rước người đi sau.
    cám ơn các anh , chị đi trc mà chúng tôi chưa có dịp gặp mặt 1 lần đã cùng trao đổi để lớp đi sau chúng tôi đc ngộ ra nhiều điều.
    chúng ta cùng nhau trao đổi, thảo luận tiếp
    xin cám ơn.
     
  14. Kim Sắc

    Kim Sắc New Member

    "Bồ Tát sợ nhân, nhân sợ quả" nên được nói thế này "Bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả", nếu nói như vậy khác biệt hẳn, lại đúng đắn. Cách nói đầu gây mơ hồ, dễ lầm lẫn. Tôi đi tìm thử trên google trước xem người ta nói về vấn đề này thế nào, đây là lời giải thích của Hoà Thượng Thích Thanh Từ:
    (PPUD) Bồ Tát là con người giác ngộ và hay làm giác ngộ người khác. Bởi giác ngộ nên thấy rõ cái gì là nhân đau khổ liền sợ hãi tìm mọi cách để diệt trừ.

    Thấy tham lam và keo kiệt là nhân đau khổ, Bồ Tát tu bố thí để tiêu diệt nên nói bố thí độ san tham. Thấy buông lung ngạo mạn là nhân phá hoại đức hạnh, Bồ Tát tu trì giới để khử dẹp, nên nói trì giới độ phá giới. Thấy nóng giận là nhân gây nhiều tội lỗi nên Bồ Tát tu hạnh nhẫn nhục để dẹp, nên nói nhẫn nhục độ sân hận. Thấy lười biếng bê tha là nhân hư thân mất công đức, Bồ Tát tu tinh tấn để đánh đuổi, nên nói tinh tấn độ giải đãi. Thấy tâm tán loạn là nhân điên đảo tối tăm, Bồ Tát tu thiền định để thu nhiếp, nên nói thiền định độ tán loạn. Thấy ngu si là nhân trầm luân sanh tử, Bồ Tát tu trí tuệ để chiếu phá, nên nói trí tuệ độ ngu si.Chúng sanh là những con người mê muội, một bề sợ khổ mà không biết nguyên nhân. Thấy cái gì khổ đau đến là kinh hoàng khiếp sợ van xin cầu cứu, mà không biết cái khổ ấy xuất phát từ nguyên nhân nào. Khi cái khổ qua rồi, thì bình thản như thường không biết gì tu sửa.

    (PPUD = Phật Pháp Ứng Dụng)

    Tôi thấy, những gì HT Thích Thanh Từ viết là đủ để hiểu câu mà bạn được nghe rồi. Tuy nhiên, về phần chúng sanh tôi lại có suy nghĩ khác:
    Chúng sanh là những con người mê muội, một bề sợ khổ đi tìm mãi mà chưa thật rõ các nguyên nhân. Thấy cái gì khổ đau đến là kinh hoàng khiếp sợ van xin cầu cứu, mà không thật rõ khổ ấy xuất phát từ nguyên nhân nào. Khi cái khổ qua rồi, thì bình thản như thường:
    - có người biết tu sửa, thấy lỗi lầm là lỗi lầm, biết xấu hổ, trong cuộc sống biết nghĩ tới mình - tới người nên sống có thu thúc, hay cảnh giác, tỉnh giác, nhìn trước ngó sau một cách thận trọng. Làm sao để tôi không phạm các việc ác, dầu cho là trong ý hay lời nói thôi cũng không có. Nay ta hãy đi tìm đến các bậc thánh đảnh lễ với mục đích làm cho giới hạnh được đầy đủ, thanh tịnh; các nghiệp được thanh tịnh: thân nghiệp, khẩu nghiệp, ý nghiệp. Ta sẽ bái kiến một vị đạo sư hay chiêm bái, kính lễ một vị thánh với mong muốn biết pháp để có được giới hạnh thanh tịnh, các nghiệp thanh tịnh, được trắng bạch như vỏ sò. Với những suy tư nào, thiện pháp nào, pháp nào, tri kiến nào có nghi hoặc ta sẽ hỏi các vị ấy để được sáng suốt, niềm tin tăng trưởng, hành trì viên mãn. Với những pháp nào khó hành trì, ta sẽ hỏi để được biết làm sao để cho tôi hành trì nó được dễ dàng hơn, hiệu quả hơn,.... Với những nhân duyên ấy, được làm cho sung mãn - cho đến trọn đời, người đó thành tựu về giới hạnh về tri kiến,sau khi thân hoại mạng chung sẽ được sanh lên cõi Thiện, thiên giới hay cõi đời này. Như thế, người đó thoát được khổ hiện tại nhưng chưa hết, vẫn loay hoay trong luân hồi.
    - có người bàng quang như không, như một đứa trẻ.
    - có người sanh tự mạn kể với người khác tôi đã vượt qua khổ nạn như vậy đấy. Ngày xưa tôi cũng như bạn nhưng mà rồi tôi
    ...Nếu không phải là tôi mà là người khác thì...Bạn chưa biết đâu, đời thế này...
    do các tự mạn này, vui thích trong danh vọng - cung kính [ lời thán phục, ngợi khen từ người khác, tự mình khen mình...] người ấy không thấy được hay có thấy nhưng mờ nhạt các nguyên nhân của khổ.

    Thưở xưa, khi Thế Tôn còn là Bồ Tát, ngài tự mình bị sanh lại đi tầm cầu cái bị sanh, tự mình bị già lại đi tầm cầu cái bị già, tự mình bị chết, lại đi tầm cầu cái bị chết, tự mình bị sầu lại đi tầm cầu cái bị sầu, tự mình bị nhiễm lại đi tầm cầu cái bị nhiễm. Rồi đến một thời, ngài suy tư, tại sao ngài - tự mình bị sanh lại đi tầm cầu cái bị sanh, sau khi biết rõ sự nguy hại của cái bị sanh, người tìm cầu cái không sanh, vô thượng an ổn khỏi khổ ách Niết Bàn, chứng được cái không sanh...( tương tự cho già, bệnh, chết, sầu, nhiễm )
    [bạn đọc thêm kinh Thánh Cầu, tập kinh Trường Bộ ]
    Rồi ngài chứng ngộ được các nguyên nhân của khổ, được gọi là tứ thánh đế:
    "Đây là khổ", "Đây là khổ tập", "Đây là khổ diệt", "Đây là con đường đưa đến khổ diệt", sau khi thật thấy có phát sinh các lậu hoặc:
    "Đây là lậu hoặc" , "đây là nguyên nhân của lậu hoặc","đây là lậu hoặc bị diệt", "đây là con đường đưa đến lậu hoặc bị diệt".
    Sau khi có đắc tam minh, ngài giải thoát hoàn toàn. Tri kiến khởi lên: Sanh đã tận, phạm hạnh đã hoàn thành những việc cần làm cũng đã làm. Những gánh nặng đã được đặt xuống. Sau đời sống này, không còn đời sống nào khác.
    Thật tốt lành, bạn hãy kiên trì làm như vậy.
    Các câu chuyện về tiền thân mà thế tôn thuyết, đều nói: Thưở xưa, bồ tát sanh ra ở ..., trong gia đình... Và này, các kiếp ấy ngài tu hành, tìm con đường diệt khổ nhưng vẫn chưa đúng. Và tái sanh với nhiều kiếp: người, chư thiên, con chim,... Như thế chúng ta hiểu, bồ tát là người đi tìm con đường diệt khổ và cứu khổ cứu nạn. Các pháp mà bồ tát trong các tiền kiếp tu hành, các pháp ấy tác thành nên chư thiên, do vậy nếu nói Mẫu là một vị bồ tát, là đúng pháp.
    Chúng ta hay nhắc đến Ngọc Hoàng Thượng Đế, các tài liệu nói với danh hiệu Đế Thích. Thế Tôn có nhắc đến vua trời [thiên chủ] Đế Thích [sakka], cai quản cõi trời ba mươi [tam thập tam thiên] nhờ thành tựu 7 pháp sau nên có danh hiệu là Đế Thích:
    "Cho đến trọn đời, tôi hiếu dưỡng cha mẹ. Cho đến trọn đời, tôi kính trọng bậc gia trưởng. Cho đến trọn đời, tôi nói lời nhu hòa.Cho đến trọn đời, tôi không nói lời hai lưỡi. Cho đến trọn đời, với tâm ly cấu uế và xan tham, tôi sống trong gia đình với tâm bố thí, với tay sạch sẽ, hoan hỷ thí xả, nhiệt tình đáp ứng các yêu cầu, sung sướng phân phối vật bố thí. Cho đến trọn đời, tôi nói lời chân thật. Cho đến trọn đời, tôi không phẫn nộ; nếu tôi có phẫn nộ, tôi sẽ mau chóng dẹp trừ phẫn nộ".
    [tập kinh Tương Ưng, Thiên Có Kệ, Chương Mười Một: Tương Ưng Sakka]
    nhưng mỗi nước có một thiên đình nên không nghĩ rằng vua trời ấy là Ngọc Hoàng Thượng Đế ta nói là một.
    Cuối cùng, các tỳ kheo, tỳ kheo ny, phật tử...y cứ, cung kính, kính ngưỡng Thế Tôn, Pháp mà Thế Tôn đã tự mình giác ngộ. Thì nay, các thiên tử, thiên chúng sẽ cung kính, kính ngưỡng, y cứ theo pháp của Vua Trời Đế Thích => con tứ phủ cũng nên y cứ theo các pháp tác thành nên thiên chủ sakka.

     
    Chỉnh sửa cuối: 22/1/15
  15. Dấu hỏi to

    Dấu hỏi to New Member

    Xin phép gọi thầy xưng con với Kim sắc,đọc những dòng viết của thầy mới đọc hiểu được một vài vấn đề,càng đọc càng thấy bao la thâm sâu .trong trí tưởng tượng của con hình dung thêm nhiều thắc mắc hơn hơn nhiều nữa ,hi hi quả thật lòng có chỗ chưa phục lắm (vì thực tế cuộc sống),lại tự nhủ với lòng Mẫu chưa khai sáng để con ngộ ra thêm.Không giám làm phiền thầy nữa,con đợi dịp khác cơ duyên đến sẽ lại hỏi thêm thầy một vài câu hỏi khác .kính chúc thầy đạt mục đích tri thức và giúp được nhiều người ,con cám ơn thầy.
     
  16. Kim Sắc

    Kim Sắc New Member

    Với Kim Sắc, đây là những chuyện xưa kia đã từng biết đến, là trách nhiệm cần phải làm, do duyên thiện pháp.
    Dấu hỏi to: hãy làm những gì hiền giả nghĩ là hợp lý phải thời.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/1/15
  17. kieuhoangan

    kieuhoangan New Member

    Xin được trợ giúp!

    Dạ thầy Kim Sắc cho con hỏi một vấn đề mà con ăn chưa sạch,bạch chưa thông lên muốn được chỉ dậy.Con đã ra trình đồng mở phủ được 3 năm,năm ngoái con hầu tạ chính tiệc quan lớn Tam Phủ tại chốn tổ,nhưng pháp sư lại cho con dùng khăn tấu và khăn phủ diện của người khác,như vậy có phải là bị phạm và không đúng phép không ạ.Vì sau đó cuộc sống và công việc con có nhiều biến cố,thật sự con cũng đang rất hoang mang không biết cơ sự do đâu nữa.
    Rất mong thầy và các đồng anh lính chị đi trước cho con xin được đôi lời.Trân thành cảm ơn!
     
  18. Kim Sắc

    Kim Sắc New Member

    Kim sắc không phải thanh đồng nên vấn đề này không thể nói cho bạn được. Dầu có suy luận,...nhưng cũng không nói được.
    Mong các người có kinh nghiệm đi trước giải đáp cho bạn được rõ.
     
  19. Tố Uyên

    Tố Uyên New Member

    Sau khóa lễ bạn khai đồng mở phủ thì khăn áo của bạn sẽ được để tại nhà đồng thầy cho đến khi hầu tạ bách nhật yên vị bản mệnh. Khi hầu tạ bách nhật bạn đem khăn áo ấy ra để phục vụ việc hầu đồng, hầu xong thì khăn áo bản mệnh của bạn bạn phải mang về nhà mình cất ở nơi sạch sẽ và không bao giờ mang ra dùng cho đến khi mãn thế quy tiên thì cũng mang nó theo.
    Về khăn áo khi hầu thông dụng, bạn có điều kiện kinh tế thì mua sắm khăn áo mới, không có điều kiện thì mượn của đồng thầy, điều này là được phép và bạn không phải lo lắng.
    Trong hầu đồng theo như Uyên được một người thầy chỉ dạy cho biết thì trong âm giới luật không có quy định phải hầu tạ 3 năm ( hoặc gọi là mừng đồng) 6 năm hay 9 năm. Như trên bạn nói hầu tạ chính tiệc quan lớn Tam Phủ tại chốn tổ có phải là mừng đồng không? Nếu đúng như vậy tức là bạn đã bị lỗi đồng phạm luật do bạn làm sai luật giới cõi âm, nếu lại còn bày vẽ đàn mã tưng bừng như khi trình đồng nữa thì nhà Ngài sẽ phạt đấy.
    Còn việc bạn chỉ dùng khăn tấu hương và khăn phủ diện của người khác trong khóa lễ hầu đồng thì không ảnh hưởng gì đâu, cái đó không quan trọng.
    Vậy bạn nên chuẩn bị một lễ để sám hối cửa nhà Ngài, mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp như cũ.
     
  20. HoaSơn

    HoaSơn Member

    Gửi bạn kieuhoangan
    Việc Thánh phải có thưa có gửi, có trình có tạ, trước cũng như sau cho hẩn hoi ấy mới là lẽ phải. Nếu có điều kiện thì bạn lập đàn cung nghênh Phật Thánh quang lâm, giáng đồng ảnh bóng, không có thì sắm sửa tờ vàng cánh sớ, mâm lễ âu cũng là hoan hỉ. Mã mủng có điều kiện thì dâng, không có thì cũng không sao, xưa nay tôi chưa thấy có ai nói hầu tạ dâng mã là sai, bị Thánh phạt cả, có điều kiện dâng càng tốt, không cũng không sao, làm gì cốt cũng ở cái tâm.
    Thứ hai, sau khi trình đồng, đồng thầy giữ khăn áo đệ tử theo tôi là sai, đồng thầy có nhiệm vụ là người dẫn trình, dạy bảo đồng con, không có quyền giữ khăn áo, chẳng qua thời nay 1 số người tự làm vậy và tự đưa ra lí do bao biện cho mình, bạn ra hầu đã có khăn áo Cha Mẹ ban cho thì nên dùng của mình, khăn áo khác có thể mượn chứ quả phủ diện tấu hương, áo công đồng thì không nên, bần cùng lắm không có thì phải dùng chung nhưng nên là chỗ thân quen, hợp bóng... thân
     

Chia sẻ trang này