Nhờ mọi ng giúp ah

Thảo luận trong 'Giải đáp thắc mắc' bắt đầu bởi shinnguyen, 26/11/13.

Lượt xem: 3,021

  1. santoso7412

    santoso7412 New Member

    con cảm ơn tất cả mọi người đã cho con 1 chỗ dựa, đã luôn động viên và an ủi con trong mấy ngày qua. Thực sự đó là những chuỗi ngày tồi tệ với con dù con chưa dám nói với bố mẹ. Ông bà hình như cũng có linh cảm, nên gọi điện cho con thường xuyên hơn và hỏi han nhiều, con chưa dám nói sự thật, con cũng chưa biết mở lời thế nào với ông bà nữa, nói để ông bà bớt sốc, bớt đau.. mà con mãi chưa nghĩ ra. Sáng nay bố vẫn gọi cho con, bố bảo: "Thế bố hỏi thật dạo này có liên lạc với cô không? có gọi điện được cho cô không? có gặp cô không?? Con phải cẩn thận đó, chứ bố thấy lo mà không yên tâm chút nào cả, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì cả nhà mình khổ lắm con ơi!! " Lời bố nói như hàng ngàn mũi dao cứa vào
    con và là 1 nỗi sợ hãi vô cùng, con vẫn không thể mở lời.........

    Con định hôm nay, ra nói chuyện với công an, dù con biết là vô vọng, nhưng ít nhất thì còn dễ ăn nói với ông bà. Thực sự là trong lòng con lúc nào cũng lo sợ và bất ổn, con vẫn sẽ cố gắng, cố gắng không gục ngã, không đau đớn, và cố gắng bình thản......
    Hôm qua con đã nói chuyện với chồng, chỉ là 2 vợ chồng tâm sự lại với nhau sau bao ngày im lặng, vì trước đó chúng con quyết định li hôn, con chỉ đợi anh về nữa là làm thủ tục, chỉ là những câu chuyện thường ngày, và có lẽ con cũng sẽ dấu chồng cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, con sẽ âm thầm chịu đựng và bù đắp lại cho anh bằng tất cả tấm lòng, bằng 1 tình yêu chân thành nhất, nếu sau này chúng con hết duyên với nhau, thì con cũng không hối hận vì đã là vợ chồng với nhau.
    Cũng lâu rồi, cuộc sống của con chỉ có cô và cô, những người bạn, người chị và cả gia đình, con đã bỏ quên, và giờ đây con ngồi suy ngẫm lại, khi con vấp ngã, vấp ngã bởi người mà con dành nhiều tình cảm, sự quan tâm, sự thấu hiểu đến mê muội nhất thì gia đình, bạn bè, người thân lại chính là những người nâng con dậy, và hơn nữa, ở 1 nơi mà mọi người không biết con là ai, không biết mặt mũi con thế nào, và cũng ko biết là có tin câu chuyện của con là thật không, nhưng mọi người vẫn dành 1 tình cảm và vẫn để cho con 1 nơi để trút nỗi lòng mình. 1 nơi để con được nói..... Con xin cảm ơn chân thành nhất..

    Con vẫn chưa đủ dũng cảm để nói với bố, với mẹ.... Hôm qua, lúc con ở chùa Quán Sứ, cũng là lúc chị gái gọi điện và dường như chị cũng đã đoán ra được từ mấy ngày trước, cuối cùng 2 chị em lại khóc, nhưng ở chốn linh thiêng, con chỉ ko kìm được những giọt nước mắt lăn dài thôi chứ ko òa lên đâu....Chị con bảo:"trời ơi, một người lừa từ A đến Z mà vẫn nghĩ người ta là người tốt HÀ ơi, Hà ơi làm sao đây Hà ơi, sao bố mẹ mình khổ thế Hà ơi, sao bố mẹ mình đến giờ này vẫn còn phải gánh nợ chồng nợ thế này HÀ ơi........." Rồi gạt nước mắt đi, chị bảo: EM đừng nói gì với bố mẹ, tổng số tiền đó giờ chia ra, chị gửi con về nội(chị lấy chồng và có 1 con gái 7 tháng) rồi xin đi làm, đưa thằng út đi vào đây rồi xin việc cho nó và ăn ở với chị, tạm thời thế đã......" .
    Chị ơi, em xin lỗi chị, xin lỗi bố mẹ, xin lỗi những người thân mà con đã làm đau, làm mọi người khổ vì em, chị ơi, em có 1 người chị tuyệt vời, 1 đứa em trai biết suy nghĩ luôn bên cạnh mà em đã đẩy mọi người đi xa em............Em quyết định sẽ dấu chồng, rồi sẽ học hành xong xuôi, sẽ cố gắng đi làm và tích cóp để từ từ, trả nợ môn, trả nợ học phí, và trang trải bữa ăn hàng ngày, cố gắng thu xếp về với con hàng tháng.. số tiền đó con chưa thể lo trả thay bố mẹ được, nhưng con hứa, con là người gây ra thì con sẽ gánh chịu, con hứa, nhất định sẽ đứng lên, sẽ làm lại và quan trọng nhất, con phải tỉnh táo.... để làm lại cuộc đời.
     

Chia sẻ trang này