Nhờ mọi ng giúp ah

Thảo luận trong 'Giải đáp thắc mắc' bắt đầu bởi shinnguyen, 26/11/13.

Lượt xem: 3,021

  1. ChúTiểu

    ChúTiểu New Member

    Ui thầy cứ từ từ nào, thực ra vào chùa cũng có cái hay chứ thầy, vào chùa 1 thời gian là để tâm tĩnh lại, để nhìn ra con đường bước tiếp, giờ đang nước sôi lửa bỏng, đầu óc chưa thông, cuộc sống bế tắc, chán nản, rối bời...cứ lao ầm ầm lỡ sai lầm thêm nữa thì chỉ có chết à..Thực tại như thế rồi, chấp nhận phải đối đầu đó là lẽ đương nhiên rồi, vào chùa chỉ 1 thời gian thôi, sau đó thì lao vào đời mà cày cuốc, lao vào đời mà trả nợ thôi, cái này gọi là giám làm phải giám chịu, ngã ở đâu đứng dậy ở đó rồi tiến lên thôi.....!
     
  2. santoso7412

    santoso7412 New Member

    Chú Tiểu ở Nghệ An chẳng hay ở đâu? bạn bè cùng phóng con toàn người Nghệ An. Con cũng có 1 chị kết nghĩa ở Nghệ An, có dịp về Con rẽ vào, nếu được diện kiến thì phúc đức quá.

    Con cảm ơn mọi người 1 lần nữa. Con thu xếp hành lí xong rồi. Giờ con cứ lên chùa đã, lúc nào thực sự tĩnh tâm thì con quay về. Con xác định dù trong bất cứ hoàn cảnh nào thì con cũng sẽ là người đứng ra ghánh vác trấch nhiệm.
     
  3. thanhlongvanhero

    thanhlongvanhero New Member

    Con cũng chung ý với thầy... chỉ sợ bạn ấy lên chùa rồi lại phải về... khi đi mang 6 cân khi về 10 chì quanh thân !
     
  4. ChúTiểu

    ChúTiểu New Member

    DỨT HẾT PHIỀN NÃO Ở ĐỜI
    TÂM LUÔN TĨNH TẠI CHO THỜI THONG DONG
    ĐỜI NGƯỜI AI CHẲNG BỂ DÔNG
    BƯỚC LÊN PHÍA TRƯỚC VỪNG ĐÔNG SÁNG NGỜI

    Đức Phật sẽ phù hộ độ trì cho bạn...A Di Đà Phật........! (à mà t ở Thanh Chương bạn Santoso 7412 ạ)
     
  5. Tố Uyên

    Tố Uyên New Member

    Sao có những chuyện xảy ra buồn quá vậy! Bichdieppham chính là người mà santoso "gửi gắm" nhiều tâm sự như vậy á???
    Chài ai!!! ...........??????????
     
  6. linkmiu

    linkmiu New Member

    Uyên hâm kia trêu gì tớ đấy ? Tớ dc ai gửi gắm gì đâu ta :-?
    Thôi chí bạn đã quyết mong bạn tĩnh dc tâm nơi cửa Phật, nếu ko lại như thanhlongvan nói thì âu cũng là một trải nghiệm cho bạn
    Dù bạn ở đâu làm gì chúng tôi cũng cầu chúc cho bạn dc thân tâm an lạc.
     
  7. Tố Uyên

    Tố Uyên New Member

    Hé hé!!! Trêu gì đâu! Là tui đọc thấy nó như thế mờ....
    Mà thui! Tui hổng có tham gia mấy vụ bàn luận này mô, nhức đầu lắm!
    Chúc mọi người vui vui vẻ vẻ!!!
     
  8. santoso7412

    santoso7412 New Member

    adidaphat!

    con sám hối. đây là lần thứ 2 con bước chân lên cửa chùa rồi lại về. Duyên trần chưa dứt, tham sân si còn nhiều lắm..... nên chưa thể bước vào...
    Chiều nay con lang thang, đi mãi, đi mãi, con vẫn muốn lại say, say tiếp để quên đi nhưng rồi con cũng tỉnh giấc khi mọi thứ oà về trong đầu con, gia đình, vợ chồng, con trai vẫn còn đó chờ con, số tiền nợ vẫn chờ con, con phải tiếp tục để mà làm lại, sai rồi phải sửa, phải đứng dậy mà đi, chứ cứ gục ngã mãi thì rồi không giải quyết được gì......

    Con cảm ơn tất cả mọi người, nhờ mọi người khuyên giải mà con mới tỉnh ngộ, đứng vững, và lấy lại niềm tin để đi lên. Dù vẫn có những lúc mắt con nhoà lệ, chân con bước đi trong vô định, lòng se thắt lại, dày vò mình........ Con sẽ còn phải cố gắng rất nhiều, cảm ơn mọi người đã cho con 1 chỗ dựa lúc này, con đã không dám nói cùng ai mà 1 mình gặm nhấm........
     
  9. Tố Uyên

    Tố Uyên New Member

    Khi những cố gắng hết mình trở nên bất lực khiến cho ý chí bị gục ngã. Đó chính là lúc bạn phải quan tâm đến siêu hình, tìm hiểu cho kỹ xem nguyên nhân tâm linh nào đã dẫn dắt sai khiển bạn như vậy. Biết rõ nguyên nhân rùi thì sẽ có cách giải, giải được tức là bạn sẽ được thay đổi toàn diện cả thể xác và tâm hồn.
     
  10. ChúTiểu

    ChúTiểu New Member

    Nếu tìm hiểu được chính xác thì tốt, nhưng chỉ sợ vì là thế giới siêu hình nên nhiều điều cũng siêu hình không có người dẫn đường chỉ lối đường hoàng dẫn đến hiểu sai, hiểu lầm, mông lung rồi lại thêm lầm đường lạc lối nữa thì khổ càng thêm khổ, sầu càng bi ai....cho nên theo tôi nghĩ bạn Santoso nên tự giác ngộ bản thân trước đi...chứ tâm cứ động như thế này thì sao yên ổn mà theo đuổi mọi việc được...
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/12/13
  11. thanhthuy6

    thanhthuy6 New Member

    @santoso7412!
    Tôi thấy bạn đáng . . . giận hơn là đáng thương vì sự cả tin "ngu ngơ và dại khờ" đấy! Bạn là người có ăn có học mà thật đáng tiếc thay! Đạo Phật là đạo giải thoát, bạn làm sao có thể tìm thấy sự bình tâm ở đó, trong khi lòng bạn đang nặng trĩu nỗi oán hờn được đây? Chẳng ai cứu được bạn ngoài bản thân bạn đâu, trời còn ở cao đất dưới chân bạn xéo còn nhũn, chỉ có cách tự mình đứng lên và bước tiếp bằng đôi chân của mình thôi!
    Tôi có một thắc mắc là: sao sự việc xảy ra gần đây mà bạn không báo công an nhỉ? thời đại công nghệ này, người ta tìm ra manh mối từ sim điện thoại ấy quá đơn giản. Đừng nghĩ bạn để người ta nhởn nhơ như thế là đạo đức, hoặc làm gì với người đó là "bất đạo", vì rằng đạo đi với đạo, và chắc gì cái kẻ lừa đảo kia đã là con nhà Thánh thực sự đâu. Bạn vạch mặt kẻ đó là giúp chính bản thân mình và giúp đời đó, để kẻ đó không đi hại người hại đời nữa. Nếu đi bước này, bạn có cơ may tìm được phần nào những giọt mồ hôi sương máu của gia đình mình, vốn cũng chẳng khá giả gì. Và cũng là để dễ nói chuyện với gia đình nhà mình, cho họ thấy bạn có nỗ lực sửa sai.
    Cố gắng nên bạn, bạn mới chỉ mất tiền. Gia đình, tình cảm, niềm tin, sức khỏe vẫn còn. Còn người còn của, người làm ra của, lo gì mà không trả nợ được! tôi còn biết có người ở thời điểm 3 không: Tình nghĩa không - Sức khỏe không - Tiền bạc không, mà nhờ sự quyết gắng của bản thân và được Cha mẹ dẫn đi đúng đường, bây giờ vẫn làm nên đại sự đó bạn ạ, chúc Thành Công!
     
  12. linkmiu

    linkmiu New Member

    báo công an làm gì, có bằng chứng gì về việc mụ kia cầm tiền của bạn này đâu, còn chưa tính để CA vào cuộc cũng phải lót tay cái gọi là chi phí công tác ngay lập tức, tự dưng chả biết ăn thua ko lại mất thêm quả nữa.
    thôi đừng báo CA mất time, đầy người giấy tờ nhận nợ mấy quyển mà vẫn chưa đòi được kia.
    đã bảo rồi, là con nhà Ngài thì lắm truân chuyên đau khổ vấp váp lắm, nhưng cứ phải luôn giữ niềm tin, tu tâm tích đức, bạn cứ yên tâm rằng khi làm được như thế con cháu Ngài sẽ ko để cho thiệt hơn người đâu.
    còn nữa, bạn là con gái, bạn bảo có học đại học, thế chắc cũng hiểu biết, vậy thì thứ nhất đứng nghĩ tới việc chết chóc, thứ 2 là phận nữ nhi tránh xa rượu bia nói riêng và chất kích thích nói chung. Mất tư cách lắm.
     
    Last edited by a moderator: 6/12/13
  13. chily

    chily Member

    adidaphat!

    con sám hối. đây là lần thứ 2 con bước chân lên cửa chùa rồi lại về. Duyên trần chưa dứt, tham sân si còn nhiều lắm..... nên chưa thể bước vào...
    Chiều nay con lang thang, đi mãi, đi mãi, con vẫn muốn lại say, say tiếp để quên đi nhưng rồi con cũng tỉnh giấc khi mọi thứ oà về trong đầu con, gia đình, vợ chồng, con trai vẫn còn đó chờ con, số tiền nợ vẫn chờ con, con phải tiếp tục để mà làm lại, sai rồi phải sửa, phải đứng dậy mà đi, chứ cứ gục ngã mãi thì rồi không giải quyết được gì......

    Con cảm ơn tất cả mọi người, nhờ mọi người khuyên giải mà con mới tỉnh ngộ, đứng vững, và lấy lại niềm tin để đi lên. Dù vẫn có những lúc mắt con nhoà lệ, chân con bước đi trong vô định, lòng se thắt lại, dày vò mình........ Con sẽ còn phải cố gắng rất nhiều, cảm ơn mọi người đã cho con 1 chỗ dựa lúc này, con đã không dám nói cùng ai mà 1 mình gặm nhấm........
    Cô là giáo viên nhưng có duyên với việc tâm linh và cũng là con cháu tứ phủ.Nghe chuyện của cháu thấy cháu bi quan quá .Cô cũng có con khi đang học đại học năm nhất ,cực kì nhiều gian chuân và éo le,cũng rất nhiều lân nghĩ vào chùa như cháu .Nhưng ta chưa đủ duyên phận,đừng bao giờ nghĩ tới điều đó nữa.Nơi tu tốt nhất là bản thân ta và gia đình ta.Sau cơn mưa trời lại sáng,hãy cố gắng lên.Điều quan trọng nhất bây giờ học xong đại học,sau đó có 1 nghề để lo cho gia đình .Trước đây cô vừa nuôi con ,vừa đi học ,vừa đi gia sư nhưng vẫn đặt quyết tâm đạt học bổng và có tấm bằng khá.Va quyết tâm ấy đã thành hiện thực.Cháu hãy đạt mục tiêu cho mình và quyết tâm thì sẽ tới đích.THẤT BẠI LÀ MẸ THÀNH CÔNG.cô vẵn dạy học sinh của cô như vậy.
    Nhà cô số 3 ngõ 484 ngách 64 Hà Huy Tập thị trấn Yên viên Gia Lâm Hà Nội ,giáo viên trường THPT cao bá quát.Cô rất mong cháu đủ tài chính và nghị lực để học tiếp.Hãy liên hệ với cô nếu cần.
    Thân!


    ---------- Post added at 09:51 AM ---------- Previous post was at 09:47 AM ----------

    adidaphat!

    con sám hối. đây là lần thứ 2 con bước chân lên cửa chùa rồi lại về. Duyên trần chưa dứt, tham sân si còn nhiều lắm..... nên chưa thể bước vào...
    Chiều nay con lang thang, đi mãi, đi mãi, con vẫn muốn lại say, say tiếp để quên đi nhưng rồi con cũng tỉnh giấc khi mọi thứ oà về trong đầu con, gia đình, vợ chồng, con trai vẫn còn đó chờ con, số tiền nợ vẫn chờ con, con phải tiếp tục để mà làm lại, sai rồi phải sửa, phải đứng dậy mà đi, chứ cứ gục ngã mãi thì rồi không giải quyết được gì......

    Con cảm ơn tất cả mọi người, nhờ mọi người khuyên giải mà con mới tỉnh ngộ, đứng vững, và lấy lại niềm tin để đi lên. Dù vẫn có những lúc mắt con nhoà lệ, chân con bước đi trong vô định, lòng se thắt lại, dày vò mình........ Con sẽ còn phải cố gắng rất nhiều, cảm ơn mọi người đã cho con 1 chỗ dựa lúc này, con đã không dám nói cùng ai mà 1 mình gặm nhấm........

    Cô là giáo viên nhưng có duyên với việc tâm linh và cũng là con cháu tứ phủ.Nghe chuyện của cháu thấy cháu bi quan quá .Cô cũng có con khi đang học đại học năm nhất ,cực kì nhiều gian chuân và éo le,cũng rất nhiều lân nghĩ vào chùa như cháu .Nhưng ta chưa đủ duyên phận,đừng bao giờ nghĩ tới điều đó nữa.Nơi tu tốt nhất là bản thân ta và gia đình ta.Sau cơn mưa trời lại sáng,hãy cố gắng lên.Điều quan trọng nhất bây giờ học xong đại học,sau đó có 1 nghề để lo cho gia đình .Trước đây cô vừa nuôi con ,vừa đi học ,vừa đi gia sư nhưng vẫn đặt quyết tâm đạt học bổng và có tấm bằng khá.Va quyết tâm ấy đã thành hiện thực.Cháu hãy đạt mục tiêu cho mình và quyết tâm thì sẽ tới đích.THẤT BẠI LÀ MẸ THÀNH CÔNG.cô vẵn dạy học sinh của cô như vậy.
    Nhà cô số 3 ngõ 484 ngách 64 Hà Huy Tập thị trấn Yên viên Gia Lâm Hà Nội ,giáo viên trường THPT cao bá quát.Cô rất mong cháu đủ tài chính và nghị lực để học tiếp.Hãy liên hệ với cô nếu cần.
    Thân!
     
  14. chuotmi

    chuotmi Member

    Không sao cả bạn ạ. Tiền hết sẽ kiếm lại được. Nhưng quan trọng không được mất lòng tin vào bản thân.

    Chuyện bị lừa không ai trên đời không 1 lần mắc phải, hơn nữa kiểu người như thế nào trong xã hội này cũng đều có. Không cần phải áy náy vì mình bị lừa. Nhưng có vấn đề mình nhận thấy ở bạn là bạn thất vọng vì người ta lừa bạn, và tâm trạng đấy ảnh hưởng nặng đến bạn. Theo mình thấy còn nặng hơn tổn thất thật sự ( về tiền...) Cái này rất nguy hiểm. Khi người ta không còn vững vàng sau 1 việc khó khăn thì cuộc sống thường đi xuống vì những sai lầm gây ra do không vững vàng sau khi việc đã kết thúc, chứ không phải do bản thân việc đấy.

    Bạn quá tin người. Không phải mình tiêu cực hay mình bảo bạn phải sống lạnh lùng, nhưng bạn phải tỉnh táo. Quan điểm của mình, không ai trên đời này là người dĩ nhiên phải tốt với mình cả, trừ gia đình mình ra. Tất cả những người còn lại chỉ là người ngoài. Nếu bạn gặp được người tốt với bạn, đấy là phúc của bạn, bạn nên trân trọng, nhưng nếu ngược lại, người ta không ra gì với bạn, hay nói đến mấy vụ lừa đảo, thì ko ra gì với tất cả mọi người, thì đấy là người ta đẻ ra đã là người như thế, với ai người ta chả như thế, cớ gì bạn đòi hỏi người ta phải tử tế với mình đâu?

    Có thế mình nói thế bạn sẽ thấy mình hơi tàn nhẫn, nhưng bạn nên hiểu thực tế cuộc sống để mình ko yếu vì những chuyện không đáng.

    Và có một điều nữa là bố mẹ mình đẻ mình ra có giá trị của mình. Bạn phải hiểu điều này. Đừng bao giờ sống khổ sở yếu đuối vì những người ko ra gì với mình. Bản thân tớ chưa bao giờ thất vọng vì những người lừa tớ. Nếu có buồn tớ cũng buồn vì ai tử tế với tớ. Tớ đẻ ra không phải để bận tâm với những người muốn tớ khổ sở. Bạn nên nghĩ kĩ về điều này. Mỗi người đẻ ra trên đời này đều là để dành công sức, thời gian sống, những thành quả mình làm ra chia sẻ hoặc cống hiến cho những người yêu thương mình. Ai là người đẻ ra để phải khổ sở vì những loại lừa lọc mình?

    Còn vấp váp không ai không 1 lần mắc phải. Vấp kể cả có gãy chân vẫn có thể băng bó được. Quan trọng là quyết định sau khi vấp thế nào thôi.
     
  15. santoso7412

    santoso7412 New Member

    adidaphat!

    Đọc tất cả những dòng mọi người viết, lòng con thấy thanh thản và nhẹ nhõm hơn nhiều. Sau bao ngày đau khổ, vật vã, cũng đã cạn nước mắt, và chợt tỉnh trong đêm, ngày hôm qua, con quyết phải đứng dậy, phải làm lại cuộc đời. Con lên xe bus và đi, đi đến những nơi cần người dọn nhà, cần giúp việc, và tìm những trung tâm để xem có việc gì làm không.........

    Điểm cuối cùng dừng chân là con bước vào chùa Quán Sứ, con vào làm công quả 1 lúc rồi lễ Phật và quay ra. Có lẽ ông trời không tuyệt đường sinh của con người, không phụ lòng người. Hôm qua, con đã thực sự giác ngộ. Con đã hiểu ra rằng: tất cả đều là duyên nghiệp, là nhân quả. Con may mắn hơn bất kì ai, đó là gieo nhân ở đời này và được gặt quả ngay trước mắt, để mà con quay đầu lại, để mà con sửa sai, sám hối tội lỗi tiền khiên của mình...... Chỉ có điều, con đã phải trả 1 cái giá khá đắt, 200tr, số tiền cũng to thật, lớn thật nhưng không có nghĩa là không thể làm ra được. Con biết mình mới chỉ vượt qua được nỗi đau về tinh thần, vẫn còn đó nỗi đau về vất chất, vẫn còn đó những khó khăn, những vất vả chông gai, nhưng nhất định con sẽ tự mình đứng dậy, tự mình đối mặt và tự mình vươn lên bằng chính mồ hôi công sức của mình..

    Ngày hôm qua, giây phút quan trọng, con đã chợt hiểu rằng, nếu cứ buồn rầu, ủ rũ, vật vã, lang thang thì mãi mãi con không bao giờ thoát ra được ,không chỉ đánh mất gia đình, bạn bè, người thân, con trai mà có lẽ cũng sẽ đánh mất chính bản thân mình. Còn nhiều ngưòi khổ hơn con, còn nhiều người éo le hơn con nữa. Và quan trọng hơn, đó là gia đình, bạn bè, người thân đã đặt niềm tin vào con, con không thể đánh mất một cách dễ dàng nưu thế được. Mất chừng đó, nhưng đổi lại con nhận được gì, cuộc đời còn cả 1 quãng đường dài phía trước, có vấp ngã, có chồng gai mình mới trưởng thành, và vấp ngã mà biết đứng dậy thì mới là đáng quý phải không mọi người.

    Con vẫn tin, tin trên đời này còn có rất nhiều người tốt, tin ông trời công bằng, tin ông trời không tuyệt đường của ai bao giờ cả, và ít nhất, con được thầy Triều Viên, cô Bích Diệp, cô Thanhthuy....., mọi người ở đây đã dang tay ra đón con, và phân giải cho con rõ ngọn ngành. Con cảm kích và biết ơn vô cùng. Vì tất cả tấm lòng mọi người mà con phải đứng dậy, không chỉ đứng dậy mà ngẩng cao đầu...

    Cô Thanhthuy: con chỉ hỏi thôi chứ không đến báo, thì mọi người bảo bây giờ ko biết địa chỉ rõ ràng, thậm chí tên tuổi thật hay không cũng không chắc chắn thì khó lắm, báo thì mọi người chỉ ghi nhận thôi, chứ cũng ko làm được gì, và cũng phân tích giống cô Bích diệp ạ.

    Cô Chuotmi: Con cảm ơn cô đã động viên, giảng giải cho con được có thêm niềm tin, có thêm nghị lực để đứng dậy và đi.

    Cô chily: Con chân thành cảm ơn những lời động viên, an ủi của cô, tấm lòng của cô thật bao la. Con xin ghi nhận, và nếu quá khó khăn, con xin phép nhờ tới cô nhé.

    Con cảm ơn tất cả những lời động viên, an ủi của mọi người. Con sẽ bắt đầu lai, sẽ cố gắng thật sự bằng đôi chân, đôi bàn tay của mình.
     
  16. chuotmi

    chuotmi Member

    Chúc Hà vững vàng, mọi việc sớm ổn định trở lại em nhé. Giờ đọc kĩ lại bài viết của em mới để ý em 91. Chị 25 tuổi thôi mà cũng ko phải là thầy đâu đừng gọi chị là cô nghe sợ quá :)) .

    Mà chị nghĩ em cũng nên xem lại về việc đi lễ hàng tháng. Em đi lễ không vấn đề gì, nhưng chị nghĩ không bắt buộc em phải mua lễ đầy đủ nếu em khó khăn. Trên này mọi người đi Phủ Tây Hồ rằm mùng 1 chỉ đặt giọt dầu tiền lẻ là chuyện rất bình thường vì những ngày đấy nhiều khi không còn chỗ nào để đặt lễ nữa. Các Thánh không muốn con dân đi lễ về để khổ hơn đâu em ạ. Đừng chắp nhặt quá vào mấy món vật chất đấy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/12/13
  17. lavie

    lavie Member

    Đi lễ cốt là ở lòng thành, cái Tâm là chủ yếu, chứ mâm cao cỗ đầy mà các ngài chứng Tâm, chứng Lễ cho thì chắc không đến lân mình, thậm chí chỗ " giọt dầu, tiền đen" cũng không còn vì đã bị các mâm lễ của người khác chiếm mất roài. Nói thì nói vậy nhưng không hiểu sao đi lễ dù lễ to hay bé mà kiếm dc chỗ trên ban công đồng vẫn thích hơn là đặt bên cạnh:)) !! khổ thể đấy. Thành ra bi giờ vào các ngày lễ, tuần tiệc thì cứ gọi là tranh nhau chỗ mà đặt lễ. Đến là khổ, kinh nghiệm của mình thì xa ko nói, gần là cứ chiều tối em đi, một mình một chiếu hê hê.
     
  18. chuotmi

    chuotmi Member

    Công nhận em cũng rất ghét đi lễ mà đông quá, toàn thấy đầu với lưng ban công đồng mình lùn có khi còn chả nhìn thấy hết. Đi lễ đông thì được cái không khí đông vui, mùa này trời lạnh nhang khói nghi ngút càng thích, nhưng mà chỉ đi lễ là chính đi chơi là chủ yếu thôi, chứ còn lễ thật thì càng vắng càng thích :)
     
  19. Tố Uyên

    Tố Uyên New Member

    Mình thì rất hiếm hoi đi lễ đền phủ, chùa chiền, tu tại gia cho lành, nhà mình cũng có điện thờ Quan Âm Bồ Tát, cúng lễ tại nhà mình thấy vô cùng dễ chịu và thân thương quyến luyến không muốn đi đâu cả.
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/12/13
  20. linkmiu

    linkmiu New Member

    A di đà Phật.
    Cuối cùng câu chuyện kết thúc có hậu, sau 1 hồi cả diễn đàn ra sức khuyên răn làm công tác tư tưởng thì bạn đã bình tâm, ngộ ra được nhiều điều và quan trọng là lại có niềm tin vào cuộc sống.
    Góp phần nhỏ giúp bạn trút bỏ được nỗi lòng nặng trĩu, chúng tôi cũng thấy sung sướng nhẹ nhõm như chính mình vừa thoát khỏi cơn bĩ cực vậy. Chúng tôi luôn quan tâm tới bạn, lúc nào đó trong cõi người ta này, bạn cảm thấy buồn chán thì lại vào đây tỉ tê tâm sự nhé.
     

Chia sẻ trang này