Nghệ sĩ trong ta

Thảo luận trong 'Cải Lương' bắt đầu bởi zaibadinh, 8/6/11.

Lượt xem: 2,355

  1. zaibadinh

    zaibadinh New Member

    Vũ Linh và...Những ngày tháng thăng hoa...


    [​IMG]

    Cậu trai ấy xuất thân trong một gia đình nghèo, được đi học rất trễ. Năm 13 tuổi, cậu nhận ra mình đã lớn tồng ngồng còn học chung với mấy đứa nhỏ, cậu không muốn học nữa.

    Nhưng không cắp sách tới trường thì làm cái gì đây ? Cậu đã có một ý thích nung nấu trong lòng, và nói với mẹ :

    - Má ơi, con không muốn học chữ nữa đâu...

    Người mẹ hiền nhìn con :
    - Con nghỉ học để làm gì ?

    Cậu đáp ngay :
    - Nghỉ học chữ, nhưng con đi học ca, con thích được đi hát.

    Chiều ý con, mẹ cậu cho cậu thọ giáo với thầy Văn Vĩ.
    Thế là cậu trai nghèo đã được nhạc sĩ Văn Vĩ truyền dạy bài bản vọng cổ, và những bài bản cổ nhạc khác của bộ môn sân khấu cải lương. Rồi cậu còn được thầy Minh Tơ đào tạo khả năng diễn và vũ đạo tuồng cổ.

    Thời gian trôi qua, cậu trai nghèo ngày nào đã hoàn toàn lột xác, trở thành một công tử hào hoa, một thư sinh phong nhã, tướng lãnh kỳ tài, hoàng tử quyến rũ thậm chí trở thành một ông Vua quyền uy ngất trời, mỗi đêm thu vào một vài bạc triệu...nhờ hơi ca, nét diễn.

    [​IMG]

    Chàng trai ấy là Võ Văn Ngoan, với nghệ danh Vũ Linh, một nghệ sĩ sân khấu có "cát sê" cao nhất nước trong thời điểm 1992-1993.

    Ca hay, diễn giỏi, Vũ Linh xứng đáng nhận Huy Chương Vàng Giải Trần Hữu Trang 1991, và trong thời điểm tình hình sân khấu cải lương sa sút, nhiều đoàn vắng khách, thì nơi có mặt Vũ Linh vẫn thu hút khán giả đến nghẹt rạp, số thù lao một vài triệu một suất của anh là thoả đáng.

    Nhưng Vũ Linh đạt được danh vọng ngày "đăng quang" của mình chẳng phải dễ dàng. Quá trình 20 năm, kể từ lúc còn là cậu bé 13 tuổi chập chững bước lên sân khấu, cho đến khi khẳng định được tài năng của mình, Vũ Linh đã phải lao động cật lực, rèn luyện công phu với nhiều khó khăn thử thách, trăn trở, sáng tạo cái riêng trong nghệ thuật.

    Được thầy Minh Tơ truyền nghề là một điều may mắn, nhưng chẳng phải dễ dàng tiếp thu được nghệ thuật do ông chỉ dạy, để có khả năng vào được nhiều loại vai. Những ngày Vũ Linh thọ giáo nghệ sĩ Minh Tơ là khoảng thời gian khổ công rèn luyện. Khi ở đoàn Hoa Anh Đào Kim Chưởng, Vũ Linh lại được các chị Diệu Hiền, Trương Ánh Loan kèm cặp thêm những nét ca diễn độc đáo: Hào hùng, khảng khái, hoặc phong nhã, hào hoa. Vũ Linh đã cố gắng tiếp thu không mệt mỏi, thậm chí phải nhận cả những roi đòn của nghệ sĩ Diệu Hiền. Ngay lúc đó, có khi Vũ Linh hờn giận chị, nhưng sau càng nhớ lại càng mang ơn người chị nghệ thuật, nhờ những ngọn roi của chị mà Vũ Linh thành đạt, vinh quang.

    Do được đào luyện công phu, nên suốt nhiều năm khán giả đã yêu thích Vũ Linh qua những vai tuồng màu sắc, với áo mão, cân đai, vũ đạo hào hùng đẹp mắt, hoặc lời ca tao nhã,truyền cảm...trong các vở tuồng: Xuân về trên đỉnh Mã Phi, Đường về núi Lam, Thần Nữ dâng Ngũ Linh Kỳ, Tô Hiến Thành xử án, Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài.

    [​IMG]

    Nhưng Vũ Linh không chịu dừng ở đây, anh luôn luôn muốn tự vượt bản thân mình, nên lúc về đoàn Trần Hữu Trang 2, Vũ Linh đã nhận những vai tuồng xã hội đương đại. Anh phải tạm rời khuôn mẫu ước lệ của cac nhân vật tuồng xưa, để diễn xuất sống thật trong những trong những nhân vật giữa cuộc đời hiện tại. Anh còn phải thâm nhập cuộc sống thực tế để lột tả tinh thần những vai diễn, nghiên cứu tính cách đến cả thành phần bệ rạc xì ke, ma tuý, và anh đã thành công đặc sắc trong vai Sơn xì ke của vở "Giũ áo bụi đời"... Rồi Vũ Linh còn thích thú qua những vai diễn tâm lý xã hội khác, như vai hoạ sị Trần Hoài Nam (Hoạ sĩ và cuộc đời), Đại uý Tâm (Nửa mảnh tim), Thương (tình yêu và tướng cướp).

    Vũ Linh rất thích sống với những con người đương đại trên sân khấu, muốn tài năng của mình đa dạng, phong phú hơn, có những gì mới lạ hơn để khỏi lập lại chính mình.

    Cũng vì muốn rèn luyện, thi thố tài năng qua nhiều lĩnh vực, nên năm 1990, Vũ Linh bắt đầu ca tân nhạc. Năm 1991 Vũ Linh đóng kịch nói ở đoàn Kim Cương vở "Con gái chị Hằng" và năm 1992 chàng kép trẻ này còn bước qua lãnh vực điện ảnh, nhận một vai trong phim "Cô bé mộng mơ" ...

    Hoạt động nghệ thuật sôi nổi bao nhiêu, thì lãnh vực tình cảm riêng tư của Vũ Linh lại trầm lặng bấy nhiêu.

    Diễn chung trên sân khấu với những nữ diễn viên trẻ đẹp, ngoài đời Vũ Linh cũng được nhiều khán giả ái mộ có cảm tình đặc biệt, nhưng hầu như chẳng nghe chàng nói gì đến chuyện tình yêu, ngoại trừ vài dư luận gán ghép vu vơ, không căn cứ.

    Vũ Linh chỉ nhắc mãi đến tình mẫu tử. Anh kính yêu và thương nhớ mẹ hiền. Người mẹ đã tần tảo nuôi con, chiều theo chí hướng của con, và đi theo đoàn hát để săn sóc con cho đến những năm cuối đời. Lúc Vũ Linh đạt đến đỉnh điểm của một ngôi sao, thì anh lại đau buồn bởi mẹ hiền đã ra đi vĩnh viễn.Tuy có vài năm được chăm lo săn sóc mẹ, nhưng Vũ Linh vẫn còn ân hận không được cơ hội báo hiếu nhiều hơn.

    Còn một tình cảm khác cũng nồng nịât trong lòng Vũ Linh, đó là tình bạn. Vũ Linh rất quý trọng tình bạn, và đặc biệt quý những người bạn của anh trong thuở "hàn vi"...

    Lúc đã thành công huy hoàng, là nghệ sĩ "bạc triệu" sáng giá, Vũ Linh rất buồn bởi chưa gặp lại được một số bạn bè thân thiết thuở nghèo nàn hát xướng bên nhau. Những người bạn ấy có thể vì mặc cảm,hoặc ngại ngùng chưa tìm đến với Vũ Linh. Anh đã chủ động thu xếp thời gian tìm kiếm từng ngừơi, các bạn đã mỗi kẻ một phương, khó lòng gặp gỡ, nhưng Vũ Linh quyết tâm phải tìm ra các bạn, để anh có đủ bạn bè mới, cũ, thân thương.

    Với Vũ Linh, chỉ có một chuyện "khép kín" nhất của anh là chuyện tình yêu đôi lứa. Ngoài 30 tuổi, thành công cả tinh thần lẫn vật chất, Vũ Linh vẫn độc thân, vẫn cô đơn giữa những bóng hồng vây quanh. Có lẽ đây là một sở thích khác lạ của anh, ngay cả bạn bè thân thuộc cũng không hiểu nổi.

    Với Vũ Linh thì nghệ thuật là trên hết, mà nghệ thuật không thể trông vài "tài năng bẩm sinh". Vinh quang của Vũ Linh đều do rèn luyện công phu, lao động nghiêm túc, luôn luôn sáng tạo và tìm cho mình những gì mới lạ cùng với khó khăn cần phải vượt qua. Những kỷ niệm khó quên đối với Vũ Linh vẫn là những giờ tập luyện sau các buổi hát chợ, hát đình, những đêm khuya dưới bóng trăng thay ánh điện, anh được chị Diệu Hiền hướng dẫn nét diễn, lời ca.

    Có lẽ phải suy tư trăn trở nhiều với từng vai diễn nên Vũ Linh hút rất nhhiều thuốc lá thơm. Anh còn điều thích thú khác nữa là đọc thư của khán giả bốn phương. Càng được khen tặng anh càng lo giữ vững phong độ và mở hướng đi lên, bởi Vũ Linh quan niệm rằng người diễn viênkhi đã bị khán giả hững hờ, cũng có nghĩ là giờ chấm dứt cuộc đời nghệ thuật của "anh ta" đã điểm.

    Thông tin:

    Tên thật : Võ Văn Ngoan
    Năm sinh : 1958 tại Chợ Lớn
    * Vào nghề : Năm 1972 . Trải qua các sân khấu : Hoa Thế Hệ Thiên Nga, Hoa Anh Đào, Kim Chưởng, Đoàn cải lương Lâm Đồng, Đoàn Khánh Hồng An Giang, Sông Bé Mới, Sông Bé 3, Trần Hữu Trang 2, Minh Tơ, Sông Bé 2, Đoàn Huỳnh Long
    * Những bậc thầy dìu dắt : Văn Vĩ, Minh Tơ, Trương Ánh Loan, Diệu Hiền, Ngọc Đáng ...
    * Vai diễn thành công và thích nhất : Sơn Xì Ke (vở : Giũ áo bụi đời)
    * Màu sắc ưa thích : Trắng , đen, xanh nhạt
    * Món ăn thích nhất : Móng heo hầm, Canh ngót .
    * Giải trí : Xem phim, nghe nhạc
    * Các hoạt động ngoài cải lương : Ca tân nhạc (thích nhất bản nhạc Đêm Lang Thang). Đóng phim: đã có vai trong phim "Cô bé mộng mơ", Phim "Búp bê kỳ quái" và phim "Vũ Linh, tiếng hát và cuộc đời"...
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/11

    Bình Luận Bằng Facebook

  2. zaibadinh

    zaibadinh New Member

    Thanh Thanh Hiền tỏa sáng trong Bà chúa thơ Nôm

    Thanh Thanh Hiền tỏa sáng trong Bà chúa thơ Nôm
    Vở cải lương Bà chúa thơ Nôm (tác giả: Linh Huyền, đạo diễn: NSƯT Trần Minh Ngọc) đã ra mắt khán giả tại Nhà hát TPHCM vào tối 22-5 trong không khí sang trọng, ấm cúng
    [​IMG]
    NSUT Thanh Thanh Hiền và ns Tô Châu trong vở “Bà chúa thơ Nôm”

    Được xem là vở cải lương đầu tiên nói về thân phận một kỳ nữ văn chương nổi tiếng đất Thăng Long: nữ sĩ Hồ Xuân Hương (cuối thế kỷ XVIII – đầu thế kỷ XIX), kịch bản Bà chúa thơ Nôm đã được nghệ sĩ Linh Huyền – một cây bút trẻ đam mê sân khấu cải lương – sáng tác trong suốt 8 tháng.

    Với ý tưởng kết hợp các chất liệu âm nhạc truyền thống Việt Nam (như ca trù, cải lương, chèo…) lại với nhau và biết đặt để các bài bản này đúng vị trí cảm xúc của nhân vật, vở diễn đã tìm được sự đồng cảm của khán giả.

    NSƯT Thanh Thanh Hiền đã thể hiện xuất sắc nhân vật Hồ Xuân Hương trên sân khấu cải lương. Chất ai oán của cải lương được Thanh Thanh Hiền xử lý rất điệu nghệ.

    Nếu không phải là Thanh Thanh Hiền, có thể sẽ khó có nghệ sĩ nào tạo được nét sinh động cho nhân vật khi diễn viên phải thể hiện được nhiều loại hình biểu diễn: cải lương, chèo, ca trù và hát xẩm.

    Họa sĩ Kim B đã thiết kế một không gian rất trữ tình, tạo được nét huyền thoại trong cuộc đời nhân vật với những vần thơ Nôm in đậm trên chiếc quạt, tượng trưng cho thân phận người phụ nữ đa tài, truân chuyên.

    Phần âm nhạc, với đủ các loại nhạc cụ dân tộc, do ban nhạc Nhứt Dũng- Kim Loan thể hiện, đã phả vào vở không khí âm nhạc thuần Việt. Họa sĩ Sĩ Hoàng một lần nữa chứng tỏ tài năng thiết kế trang phục sân khấu cổ của mình khi thể hiện vẻ đẹp bên ngoài cho các nhân vật.

    Công ty Mekong Artists (do Linh Huyền làm giám đốc) với Công ty Sài Gòn Truyền Thông (Saigon Media) có tham vọng đưa vở Bà chúa thơ Nôm vào lịch diễn định kỳ mỗi tháng một lần vào tối 22 để phục vụ du khách nước ngoài. Các nghệ sĩ cũng sẽ tập hát xẩm, ca trù bằng tiếng Anh để có thể giao lưu với du khách.

    Tuy nhiên, dù có tham vọng đến đâu, điều cần chú trọng nhất của một tác phẩm cải lương là giữ được chất mềm mại, sâu lắng cần có như đạo diễn – NSƯT Trần Minh Ngọc đã tạo ra. Còn muốn phục vụ khách du lịch nước ngoài, vở diễn cần chuyển tải bằng ngôn ngữ hình thể và múa nhiều hơn là hát.


    [YOUTUBE]
    http://www.youtube.com/watch?v=5WmdWO71Gac​
    [/YOUTUBE]
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/6/11

Chia sẻ trang này