hầu giá ngọc hoàng

Discussion in 'Giải đáp thắc mắc' started by quangiamsat1, Nov 27, 2014.

Lượt xem: 4,204

  1. Lãng

    Lãng New Member

    Con lạy Mẹ
    cửa nhà Mẹ bây giờ có người bảo là nơi tà ngự
    chua chát thay
     
  2. Trang Hugo

    Trang Hugo New Member

    Thật là noi linh tinh quá .Tà thì ở đâu cũng có tà.Nhưng công đồng bắc lệ là "trung tâm" của nhà thánh vậy mà chị Uyên nói có tà thàn 1 cách chắc chắn như vậy thì hẳn có lý do ???? Chị hãy có nhưg luận cứ cho điều mình nói bằng k thì cũng là "tà" mồm !!!
     
  3. Kim Sắc

    Kim Sắc New Member

    Không phải đến bây giờ, tà chính mới lẫn lộn, vào thưở trước tà chính cũng đã lẫn lộn với nhau rồi. Cho đến thế nào gọi là lẫn lộn, nghĩa là sự tồn tại của chính phái không phải là độc nhất - vẫn có sự tồn tại của tà phái, nghĩa là những người theo chính phái nhưng thiếu chính kiến bị tà phái mê hoặc làm cho lầm đường lạc nẻo. Nhưng chính bởi một người chấp thủ rằng, "thời buổi bây giời..." mà không nghĩ buổi trước sự việc ấy cũng có rồi, do chấp thủ [hay chỉ biết vậy] người này nghĩ, ồ ý kiến anh bạn nói với tôi về thời buổi này là đúng đắn [có tín tâm, mọi việc bắt đầu từ đây], rồi người kia đưa ra các ví dụ để chứng minh [lại càng tin hơn, càng bị cột chặt], rồi dẫn đến phần kết: chúng ta phải có trách nhiệm, bạn thấy không nơi này tọa lạc thế này -tượng pháp thế này nhưng người ta ko biết đâu,...bla bla.

    Ở đây, một người thả những mồi câu để câu những con cá nhưng vì nước trong nên những con cá biết mà tránh mồi. Người này nghĩ, " do nước trong nên cá biết mà tránh mồi nên chúng ta không câu được con cá nào. Hay là ta khuấy động làm cho đục nước, sau đó thừa nước đục sẽ thả câu" rồi người ấy làm cho nước đục, những con cá khó nhận biết được miếng mồi nên bị dính vào.
    Cũng như thế, với luận điểm: thời buổi âm thịnh dương suy, loạn pháp loạn đạo, tà chính lẫn lộn không biết đâu mà lần, một người có thể làm cho nước đục. Mà với những ngươi bị ảnh hưởng, có thể bị mắc câu. Vì cớ sao: ở đây do tâm hướng thiện...chính do tâm có hướng thiện, nghĩa là nghĩ rằng ta phải có trách nhiệm trừ đi tà, làm sáng tỏ những gì mà người khác lầm tưởng, cho mọi người thấy cái đặc biệt ta được thấy. Do nghĩ là phải có trách nhiệm đi trừ tà, người này tầm cầu những phương pháp trừ tà, để tầm cầu những phương pháp trừ tà người này có thể học nhân điện, luyện phù chú, bắt ấn quyết...trong khi ấy, người dạy cái này có thể không phải là người có chính tâm. Hoặc người đó, giảng pháp sai lạc hoặc người ấy giảng pháp khuyết hở, làm cho người được học bị thiếu đi chân đế quan trọng là đức hạnh. Cũng như người ta dạy cho một đứa trẻ tuổi mới 13 học các xảo thuật đánh bạc, học lái xe máy,...Như một người dạy một đứa trẻ tuổi mười ba, cách đi xe máy mà không dạy người ấy luật lệ an toàn giao thông hay có dạy thì chỉ một ít, có sự nguy hiểm nằm ở đây.

    Tà đạo nguy hiểm không phải chỉ vì phép thuật, thần thông,...mà còn bởi mưu kế. Trong khi ấy, người đi học - người cảm thấy có trách điệm phải làm sáng sự thật, phải đi trừ tà làm không đúng chuyên môn của mình. Người hướng thiện nhưng làm sai cách. Như một người bắt rắn nhưng không phải bắt ở đầu, hay dùng cái nạng đè vào cổ nó rồi bắt mà chộp vào thân rắn, nên bị rắn cắn.
    Những việc như trên tôi viết làm ví dụ, thêm một cách nhìn nhận vấn đề, không phải nhằm vào bạn Tố Uyên.

    Những gì được nghe, được thấy không phải cứ vậy là đúng đắn. Tà đạo cũng có thần thông, cũng biết biến hóa, còn có thể giả y hệt như là người thân mình, ngay cả cử chỉ giọng nói,.... Cần khéo tác ý, phân biệt sự việc là đúng hay không đúng, như vậy là hợp lý hay không hợp lý.
    Càng tu tập càng lâu, con mắt trí tuệ phải càng sáng suốt, nhận định vấn đề phải càng chính xác [đúng đắn]. Như một lưỡi dao, càng mài phải càng sắc, cắt vào cái gì phải dứt khoát, đúng phần, không bị vỡ miếng.
    Có người nói, con mắt trí tuệ, con mắt trên trán mở ra cánh cửa tâm linh. Cho dù có mở được, đó mới chỉ là phương tiện, là con dao 2 lưỡi, trí tuệ tích lũy được mới là quan trọng và trong trí tuệ có chánh trí tuệ và tà trí tuệ.

    p/s: tôi quen viết ít mà người đọc cần hiểu nhiều, hơi hại não tý, mong mọi người kham nhẫn :D
     
  4. Tố Uyên

    Tố Uyên New Member

    Bạn là người đã giác ngộ tâm linh! Cảm ơn bạn đã nói cho mọi người hiểu rõ vấn đề.

    Uyên mạn phép chỉnh sửa lại nội dung bài viết của Kim Sắc chút cho dễ đọc nha:

    Không phải đến bây giờ, tà chính mới lẫn lộn, mà tà chính vốn đã lẫn lộn với nhau từ thuở khai thiên lập địa . Giống như vòng tròn thái cực lưỡng nghi trong âm có dương, trong dương có âm. Lẫn lộn, nghĩa là sự tồn tại của chính phái không phải là độc nhất - vẫn song song hiện diện sự tồn tại của tà phái, tức là trong chính có tà, trong tà có chính.
    Những người theo chính phái hoặc hướng theo chính phái nhưng thiếu chính kiến do kiến thức hạn hẹp, bị tà phái mê hoặc làm cho lầm đường lạc lối.
    Ở đây, ta thấy giống như một người đi thả những mồi câu để câu những con cá nhưng vì nước trong nên những con cá biết có bẫy nên tránh không ăn mồi.
    Người câu cá này không thấy cá cắn câu thì băn khoăn, suy nghĩ một hồi và phát hiện được một điều : " Hóa ra do nước trong nên con cá nhận biết rõ ràng mà tránh mồi nên mình không câu được con cá nào. Nếu vậy bây giờ ta sẽ khuấy động khắp nơi làm cho đục nước, sau đó thừa nước đục thả câu chắc chắn bắt được cá".
    Rồi người câu cá làm mọi cách khiến cho nước đang trong chuyển thành bẩn đục, những con cá không còn tinh tường để nhận biết được miếng mồi nên bị dính vào và không sao thoát khỏi lưỡi câu.
    Cũng như thế, với luận điểm: thời buổi âm thịnh dương suy, loạn pháp loạn đạo, tà chính lẫn lộn không biết đâu mà lần, một người có thể làm cho nước đục và với những người bị ảnh hưởng, có thể bị mắc câu. Vì cớ gì? Nguyên nhân xuất phát từ việc tâm hướng thiện, chính vì do tâm có xu hướng hướng thiện, khiến người ta nghĩ là mình phải có trách nhiệm trừ tà, làm sáng tỏ những gì mà người khác đang lầm tưởng và ngộ nhận. Do đó người này tầm cầu những phương pháp trừ tà, như học nhân điện, luyện phù chú, bắt ấn quyết, triệu âm binh gia...trong khi ấy, chính người dạy những môn này có thể không phải là người có chính tâm hoặc không thuộc chính phái, hoặc người đó giảng pháp sai lạc hoặc giảng pháp khuyết hở…, làm cho người được học bị thiếu đi chân đế quan trọng là đạo hạnh. Cũng như người ta dạy cho một đứa trẻ tuổi mười ba, cách đi xe máy mà không dạy người ấy luật lệ an toàn giao thông hay có dạy thì chỉ một ít. Có sự nguy hiểm nằm ở đây!
    Tà đạo nguy hiểm không phải chỉ vì phép thuật, thần thông,...mà còn bởi mưu kế. Trong khi ấy, người đi học - người cảm thấy có trách nhiệm phải làm sáng tỏ sự thật, phải đi trừ tà - làm không đúng chuyên môn của mình. Người có tâm hướng thiện nhưng lại làm sai cách, như một người đi bắt rắn nhưng không biết phải chộp, đập ngay ở đầu, mà lại tóm chặt vào thân rắn, nên bị rắn cắn.
    Đối với chuyện tâm linh, những gì được nghe, được thấy không phải cứ vậy là đúng đắn. Tà cũng thần thông cao siêu, biết biến hóa muôn hình vạn trạng, có thể giả Bồ Tát, Thánh, Thần, có thể giống y hệt như người thân mình, từ cử chỉ đến giọng nói.... Cần khôn khéo quan sát, để ý, phân biệt hiện tượng đang xảy ra là đúng hay không đúng, hợp lý hay không hợp lý.
    Tu tập càng lâu, va chạm càng nhiều thì con mắt trí tuệ càng được tôi luyện và trở nên sáng suốt, nhận định được vấn đề chính xác [đúng đắn]. Giống như người trong cuộc sống đã trải qua bao nhiêu gian lao khổ ải, cay đắng, ngọt bùi, đau thương, hạnh phúc…gọi là người từng trải, có thể thấu hiểu mọi điều mà người khác đang và sẽ gặp phải.
    Có người nói, con mắt trí tuệ ở trên trán mở ra cánh cửa tâm linh. Cho dù có mở được, đó mới chỉ là phương tiện, là con dao 2 lưỡi, trí tuệ tích lũy được mới là điều quan trọng và trong trí tuệ có Chánh trí tuệ và Tà trí tuệ.
     
    Last edited: Dec 14, 2014

Share This Page