Hầu âm

Thảo luận trong 'Giải đáp thắc mắc' bắt đầu bởi thucanhh, 24/8/14.

Lượt xem: 21,113

  1. Kim Sắc

    Kim Sắc New Member

    Có lẽ mọi người nghe và xem về tà thần - tà quỷ - tà đạo,..., etc thông qua các bộ phim, các câu chuyện...cho nên hình thành nên tri thức: tà là người mình cảm thấy xấu, chúng sẽ có trang phục nhìn phát sợ, chúng sẽ nói những lời gây hại, chúng thể hiện rõ tham, thể hiện rõ sân, thể hiện rõ si,... [nghĩa là chúng ta có thể thấy rõ]. Nhưng trong thực tế, sự việc không có phải như vậy, các tướng ấy không có hiện rõ - trắng pha vào với đen... Trong một câu chuyện có 10 câu, 9 câu là đúng - chỉ có 1 câu là sai, nhưng cái sai này rất nguy hiểm, hậu quả để lại rất tai hại. Giả dạng - phù phiếm là các sắc này [tính luôn hình dáng, ngữ điệu lời nói, nội dung lời nói, cả về cử chỉ hành động, cảm nhận, mùi thơm,...] Khi chúng ta đứng nhìn như một người thứ 3 trong câu chuyện, chúng ta thấy rõ các sự việc. Nhưng khi chúng ta bị rơi vào câu chuyện việc thấy rõ sự việc là khó khăn hơn rất nhiều. Nhận định, tư duy,...etc bị các điều kiện, các yếu tố chi phối. Cần nói đến tham, cần nói đến si, cần nói đến sân là các yếu tố chủ chốt chi phối việc nhận định sáng suốt; nó sẽ làm cho trực giác [một loại giác quan liên hệ mật thiết tới thanh đồng] bị nhiễu đi - bị ảnh hưởng - bị sai lệch.

    Một người thấy sự giả dạng của các sắc, người đó đi tầm cầu cái gì là lõi cây, cái gì là bản chất, cái gì là cốt lõi của các vấn đề. Nhờ thực hành nhiều, hình thành nên trí tuệ về phân biệt: thật và giả, tốt và xấu. Nhờ tư duy về các hành động - các ý niệm là: cái này tốt thì nên làm, cái này không tốt không nên làm; cái này là tự hại và có hại cho cả 2 nên từ bỏ ngay, cái này có lợi - không những cho mình còn cho cả số đông thì nên làm. Một ngày đều đều, xuyên suốt đều chăm chỉ, vào buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều cũng như sắp đi ngủ, vắt tay lên trán và suy tư, ngày hôm nay - hôm qua - tuần qua ta đã làm những gì, nó là tốt hay là xấu, được xem là có lỗi hay là không, đáng được tán thán hay là không, nếu so sánh với các bậc thánh có y xứng - xứng đáng hay là đáng xấu hổ...etc

    Cuối cùng, mọi người nên có bất động tâm của mình đối với thiện, các bậc thánh là các vị thánh thiện. Đôi mắt của các vị ấy toát lên sự thông minh - ở đó lại có sự nhẹ nhàng thanh thoát, khuôn mặt được thấy là thanh tú, toát lên vẻ dịu hiền... Các việc làm và lời nói là vị lợi ích cho số đông, có nhiều lợi ích. Lại nữa, đối với mình nên hướng tới sự kiên định, có trí dũng, với các nhận được được xem là chân lý, được xem là chánh lý, chánh thiện, toàn thiện, cần vượt qua việc bị ảnh hưởng của đối tượng, cho dù đối tượng có danh thế này, sắc thế này, tạo ảnh hưởng thế này - tự xưng là thế này, được một số người tán tụng là thế này nhưng những gì ta kiên định là: chánh lý, chánh thiện vẫn không thay đổi, cho người đó có là ai đi chăng nữa. Lại nữa, trong có câu chuyện với người khác, tâm tư cũng kiên định, không nên để bị kéo theo bởi: cái này có thì thế này, cái này không có sẽ thế này; sự kiện này có thì thế này, sự kiện này không có thì thế này ... Dầu cho dù một vị được xem là tốt đẹp, có những trường hợp sai biệt - dị biệt đi chăng nữa thì bất động tâm này là với những điều tốt đẹp. Dầu vị ấy có sứt mẻ không có được như ta nghĩ, thì điều được xem là đẹp thời là đẹp , nếu vị ấy được nghe những điều tốt đẹp này hay vị ấy do một nguyên nhân nào có được điều tốt đẹp ấy, thật là tốt lành cho vị ấy - nếu vị ấy có tâm bố thí, có hướng đến đại chúng: thật là tốt lành cho số đông - cho hội chúng .
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/8/15

Chia sẻ trang này