Giúp đỡ một thành viên diễn đàn về việc trình đồng hay tiễn căn

Thảo luận trong 'Giải đáp thắc mắc' bắt đầu bởi Hoa Ưu Đàm, 13/6/13.

Lượt xem: 3,425

  1. Hoa Ưu Đàm

    Hoa Ưu Đàm New Member

    Có một thành viên trên Diễn Đàn ngày hôm nay đã gửi thư cho tôi và mong tôi giúp đỡ cho vấn đề của mình. Đây là một vấn đề riêng tư, nhưng xét đến nội dung thì riêng cũng chẳng phải riêng mà có lẽ còn là vấn đề chung mà có rất nhiều bạn cũng đang băn khoăn, thắc mắc và lần mò tự tìm câu trả lời bằng cách nghe theo nhiều hướng dẫn của mọi người xung quanh. Bởi thấy rằng chủ đề này có thể là một chủ đề cho nhiều bạn tham khảo cho nên tôi mạo muội xin công khai câu hỏi và câu trả lời của thành viên này trên Diễn Đàn để cho đại chúng cùng tham khảo. Tôi cũng không nói rằng trả lời như tôi là thấu suốt, là đúng đắn nhất, tuy nhiên hãy cứ xem như một mặt để các bạn lưu tâm khi các bạn đối diện với vấn đề của chính mình. Trước khi công khai vấn đề này tôi đã có lời xin phép đến chủ nhân của bức thư này. Vậy xin các bạn hãy hoan hỉ.

    Phần hỏi:





    ---------- Post added at 02:30 AM ---------- Previous post was at 02:27 AM ----------

    Phần trả lời:

    Cảm ơn bạn đã tin tưởng và đặt vấn đề hỏi tôimột cách thẳng thắn chuyện đạo như thế này. Tôi cũng xin phép có những ý kiếnthẳng thắn và tường minh để bạn suy nghĩ thêm và quyết định vấn đề của mình mộtcách chính xác

    Đầu tiên, tôi xin phép bạn cho tôi được chia sẻcâu chuyện của bạn cùng câu trả lời của tôi một cách công khai trên Diễn Đàn,trong mục giải đáp thắc mắc với tiêu đề: "Giúp đỡ một thành viên diễn đànvề việc trình đồng hay tiễn căn". Tôi thiết nghĩ câu hỏi của bạn rất thiếtthực với nhiều bạn, rất nhiều bạn cũng đang có những thắc mắc như bạn và tôixin chia sẻ để đại chúng cùng được tường minh, từ đó giúp nhiều bạn có thể lựachọn con đường đi chính xác nhất cho mình, tránh làm những việc vô ích, từ đógây thêm phiền não cho chính bản thân và gia đình của mình. Rất mong bạn hoanhỉ về điều này nhé.

    Đến giờ hình như bạn có vẻ vẫn lưỡng lự và chưaquyết định một cách chắc chắn về con đường mà bạn muốn đi, bạn muốn chọn trongviệc cung nghênh phật thánh, không chắc rằng mình nên ra trình đồng hay tiễncăn? Trong những điều bạn viết thể hiện rất rõ việc bạn đang khá bấn loạn, suynghĩ khá rối rắm, thong qua ngữ văn ko mạch lạc, các ý trình bày không rõ rang,lẫn lộn có thể ít nhiều thấy điều này. Bạn có vẻ không thể quyết định công việcmột cách dứt ý.

    Vậy thì chúng ta phải đi từ đầu về vấn đề củabạn, rằng bạn đã thực sự hiểu vấn đề của mình hay chưa.
    Vậy tại sao có việc một người có thể tiễn căn vàmột người không thể tiễn căn được mà phải ra hầu bốn phủ, và căn quả bốn phủthực chất là cái gì ? Tại sao thánh lại báo lệnh bắt mình chứ không phải mộtngười nào khác phải ra hầu thánh....và bản thân mình đã thật sự suy nghĩ sángsuốt, vững vàng tâm trí, ko bị lụy vào mê tín dị đoan hay chưa?

    Vậy cứ từ vấn đề nhỏ chúng ta dần đi lên để giảiquyết câu chuyện của bạn. Tôi sẽ đóng vai trò như một người tư vấn, sẽ chỉ từngvấn đề một cách rõ ràng để bạn suy xét và bạn tự quyết định.

    Căn bốn phủ thực chất là nợ, tại sao lại nợ bốnphủ? bốn phủ là gì? bốn phủ là bốn yếu tố cấu thành nên thế giới vật chất củacon người: vùng trời, vùng đất, vùng sông biển và vùng rừng núi. Cái này hẳn làbạn đã biết rồi. Tuy nhiên tại sao lại có người nợ bốn phủ? lại còn có ngườiphải ra hầu thánh có người chỉ phải làm lễ tiễn căn?

    Vậy thế này, Chúng ta bắt đầu câu chuyệnnày thì cả bạn và cả tôi đều phải thống nhất đến một vấn đề đó là vạn vật trongvũ trụ đều phải vận hành và phải tuân theo quy luật Nhân - Quả. Không một cáigì có thể vượt ra ngoài quy luật này kể cả dẫu có xuyên không gia và thời gian.Cái này có lẽ bạn cũng ít nhiều hiểu thông qua giáo lý của Phật giáo rồi, đâylà quy luật bất biến, không thể thay đổi và nó là bản thể của vạn vật trong vũtrụ.

    Tôi ví dụ vấn đề thế này để bạn hiểu tại sao quy luật vận hành Nhân - Quả lạiliên quan đến câu chuyện mà chúng ta đang nói. Chẳng hạn như bản thân của bạnsinh sống và tồn tại trong thế giới, nhưng đây không phải lần đầu tiên bạn cómặt trên cuộc đời này, theo thuyết luân hồi của nhà Phật bạn đã sinh ra, đãchết đi, đã đầu thai và trải qua vô số kiếp sống, hiện diện trên cuộc đời nàyvô số lần và mỗi lần hiện diện, bạn lại làm được nhiều việc tốt, nhiều việc xấukhác nhau. Nếu chẳng hạn ở kiếp trước hay ở nhiều kiếp trước, bạn được làmquan, năm đó đất nước có bão lũ lớn, triều đình lệnh cho bạn làm quan đốc đê vàcấp cho bạn 100 hòm vàng để hộ đê xây điếm chẳng hạn. Bạn toàn quyền sử dụng,thu và giải ngân. Bạn chỉ chi ra 70 hòm vàng để đắp đê ngăn lũ, còn 30 hòm vàngbạn giữ lại làm của riêng. Năm đó lũ lớn, đê vỡ, người chết vật trôi vô số kểnhư thế là bạn nợ Thoải Phủ.

    Hoặc chẳng hạn, bạn lên rừng đốn gỗ khaithác lâm sản, săn bắt thú rừng làm phá hoại cảnh quan, phá hoại môi trường sốngcủa thực - động vật để làm giàu cho bản thân trong khi lại không có hành độngnào để bồi đắp, gây dựng lại như thế tức là bạn nợ Nhạc Phủ, Hoặc bạn làm nhàxây cửa, xây thành đào lũy, làm tổn hại đến long mạch, nguyên khí của đất,trồng cây phát đất làm phá hoại môi trường của đất mà không có biện pháp táibồi...như thế là bạn nợ Địa Phủ.

    Còn đến thời điểm này vẫn chưa có ngườinợ Thiên Phủ có lẽ cũng bởi vì quá khứ chúng ta chưa làm gây nên sự hủy hoạimôi trường trên các vùng trời mà các hành động đó chỉ phát triển từ khi cáchmạng công nghiệp nổ ra trên khắp thế giới như công nghiệp hóa các ngành sảnxuất, xả khí thải độc hại ra vùng trời làm thủng tầng khí quyển, gây biển đổimôi trường, phòng tàu vũ trụ, vệ tinh xả rác làm bẩn vũ trụ và môi trường trêncác tầng không.....như thế tôi đồ rằng ở tương lai sau ta, sẽ có người nợ ThiênPhủ, thậm chí là rất nhiều người nữa. Như thế tức là chúng ta đã gieo Nhân.

    Hoặc giả trong gia đình chúng ta, từ nhiều đờitrước, các cụ có nợ về Địa - Thủy - Nhạc Phủ nhưng chưa trả được, hay lấy trộmđồ , giữ đồ của đền của chùa mà không giả.....thì đến đời sau, con cháu tấtnhiên phải bị báo ứng và phải trả nợ cho ông cha tổ tiên của mình. Cái đó làthuận theo lý âm dương của trời đất, có làm phải có chiu. Có nợ thì phải cótrả.

    Tôi nói câu chuyện đó ra là để bạn hiểu rõ thếnào là căn Bốn Phủ và tại sao lại có khai niệm trả nợ Bốn Phủ như bạn vẫn đượcnghe. Cho nên việc đó là một việc rất nặng nhọc, không phải việc dễ dàng màchúng ta được sung sướng được thụ hưởng. Tôi nói người bình thường một thánglàm được 10 đồng họ được tiêu cả 10 đồng. Nhưng với những người nợ Bốn Phủ, làmđược 10 đồng họ chỉ được tiêu 8 đồng, còn lại 2 đồng phải cất đi để lo việcphụng sự tiên thánh....Cái đó có phải là sự thiệt thòi, là cái sự nợ phải đếnngày trả của những người phải ra trình Bốn Phủ hay không? Bạn tự trả lời câuhỏi này sau khi đã nghe tôi kiến giải về vấn đề như ở trên nhé

    .......................



    ---------- Post added at 02:33 AM ---------- Previous post was at 02:30 AM ----------


    Các vị thánh Bốn Phủ chính là hiện thân của Nhân - Quả, chính là những vị thần thay quyền trời thực thi Nhân - Quả để duy trì sự cân bằng trong vũ trụ mà thôi. Chư vị không có quyền tự nhiên bắt ai phải ra hầu hạ mình, mà cũng chẳng có quyền tự nhiên tha cho ai không phải ra hầu hạ mình. Cái đó đều do tự mình làm ra hết thôi, tự mình quyết định số phận của mình chứ ko có vị Phật - Thần nào quyết định thay cho ta được điều này đâu bạn ạ. Nói gọn lại tức là bạn có nợ thì bạn phải trả. Cái đó là bất biến, không thể khác được cho nên không thể mặc cả với thánh rằng cho con ra hầu hay cho con không phải hầu hạ các Ngài có đúng vậy không bạn?

    Thực ra tất cả chúng ta đều có nợ với bốn phủ, bởi vì không ít thì nhiều chúng ta sống trong thiên nhiên, vũ trụ, ko nương tựa vào thiên nhiên và khai thác thiên nhiên để duy trì sự sống của mình thì chúng ta không thể tồn tại. Vấn đề là chúng ta nợ Bốn Phủ như thế nào, nợ ít, nợ vừa phải, nợ nhiều......như vậy tùy theo đó mà chiếu ra chúng ta ở đời kiếp này phải tôn lô nhang bản mênh, phải xin khăn áo đi trình các cửa để tỏa bóng, phải lập đàn tiễn căn hay phải ra trình đồng mở phủ, thậm chí phải ra làm Thầy ( Cúng, bói, bùa, địa lý....)để trả nghiệp. Bạn hiểu ý tôi nói ở đây phải không?

    Cho nên đã nói có nợ phải trả thì cứ thuận lý tự nhiên để trả nợ cho tự nhiên, người có nợ mà không trả thì đương nhiên phải bị đòi nợ, có thì giả ngay, không có thì phải khất, đến ngày khất không trả được thì bị xiết nợ, bị gọi nợ và phải bằng mọi cách trả nợ số nợ mình đang thiếu. Tôi ví dụ như vậy để bạn hiểu tại sao lại có trường hợp bị cơ hành trong Bốn Phủ. Cho nên mới có người nằm mộng, có người ốm bệnh nằm thoi thóp uống nước trắng thay cơm mà không khám xét gì để tìm ra được căn bệnh của mình, người bị kết tóc trên đầu, người bị hành điên dại thơ thẩn, người hóa hình như thú mà ăn đồ sống máu tanh, cắn sành cắn thủy tinh, ăn lửa......thậm chí có kẻ bị bắt đi đày âm, bắt phải chết là những trường hợp tôi đã được chứng kiến.

    Vậy khi đã giải thích đến đoạn này thì cũng mong bạn suy nghĩ kĩ hơn đến để dần vỡ lẽ ra việc của mình và hiểu rằng đó là việc mình PHẢI làm chứ không phải việc mình MUỐN làm. Với việc này không phải bạn muốn làm thế nào cũng có thể được, phải vận hành theo đúng luật làm sao bạn trả được những nợ tiền kiếp với Bốn Phủ hoặc nợ của tiên tổ với Bốn Phủ thì bản thân bạn và gia đình bạn mới có thể nhẹ nhõm được. Nó giống như bạn có một món nợ lớn, ngày nay bạn có đủ tiền bạn trả nợ cho chủ nợ, tự nhiên bản thân bạn và gia đình bạn cảm thấy thanh thản lạ thường.

    Bạn không có quyền chọn cho mình cách làm sao cho bạn được thoải mái nhất. Cái này là do các Vị Tối Linh ngài sắp đặt, bạn có thể dùng phúc đức của mình, dùng công quả của mình với Tiên - Thánh để xin chư vị gia ân, thay đổi hình thức trả nợ cho bạn nhưng có thể được hay không là ở quyền của Chư Vị, không phải ở bạn. Cho nên cậu chuyện kể về việc ông sư nào đó khuyên bạn nên làm lễ Tiễn căn Bốn Phủ và sau đó phải Quy Y Tam Bảo để tránh bị gọi lại theo quan điểm của tôi thực là nực cười. Tôi tự đặt ra câu hỏi rằng vị sư kia quyền hành to thế nào mà có thể thay Tiên - Thánh lựa chọn cách trả nợ cho bạn? Chúng ta thử suy nghĩ việc này qua một ví dụ nhé: bạn có thể nào đang nợ anh A mà bạn không trả nợ anh ấy lại tìm một ô dù ở anh B để che chắn cho bạn theo thuyết anh A vì sợ anh B, vì nể anh B mà sẽ tha cho bạn hay không?????? Thực là vô lý hết sức. Cho nên tôi mới nhắn bạn phải có sự tỉnh táo, sáng suốt và thực sự vững vàng khi đối diện với vấn đề này. Không phải ai nói ta cũng có thể tin và nghe theo được.

    Về việc xin đài ở cửa Thánh, nó là một hình thức để thể hiện sự giao tiếp giữa hai cõi Nhân - Thiên tự bao đời nay rồi. Nhưng bạn phải hiểu rằng phương pháp đó không thể đặt hoàn toàn sự tin tưởng vào đó nhất là khi mình chưa tích được công đức nào, chưa tạo được công phu gì với cửa Tiên - Thánh như cứu người nghèo khổ, tàn tật bằng tài lực, vật lực, trí lực, cứu thoát người trong cảnh cùng quẫn, đưa họ lên con đường được giải thoát, cứu giúp được nhiều mạng người trong cơn quẫn bách, oan ức. Hay làm sáng tỏ thần tích một vị thánh hay nhiều vị thánh, trả lại sự minh bạch, trong sáng cho một vị thánh vốn dĩ vẫn bị hàm oan, làm sáng tỏ, phát tích, phục dựng một di tích quý giá vốn dĩ bị lãng quên, bị hủy hoại.....Hay bạn dùng tấm thân của mình để đền ơn nước trả nợ nhà.....khi chúng ta chưa làm được những điều đó thì lấy đâu ra công đức để trình trước cửa Thánh mà xin với Chư Vị và mong rằng lấy công đức này để xin bù vào những thiếu sót của chúng ta trong quá khứ mà Chư Vị chứng tri cho????? Chúng ta là người phàm, hàng ngày chúng ta vẫn sống, lao động, vẫn sinh hoạt như bao người, trong cuộc sống chúng ta gặp nhiều hoàn cảnh đáng thương, chúng ta gặp nhiều trường hợp bất hạnh, gặp một số cơ hội để chúng ta công đức vào đền nọ, chùa kia.....Nhưng những công đức đó rất nhỏ bé, có thể bù chuộc được những nợ chúng ta gây ra từ vô thỉ kiếp hay không???

    Vấn đề của bạn đến lúc này có lẽ cũng đã sáng tỏ ra được 8 phần rồi có phải không? có lẽ tự bạn cũng đã có suy nghĩ và cân nhắc về trường hợp của mình rồi và ít nhiều cũng đã thấy con đường mà bạn phải đi nó là thế nào rồi. Còn một vấn đề nữa chúng ta cũng cùng nhau xem xét/ Bạn nói về việc bạn đi soi xét để tìm đến căn quả của mình. Vậy tôi lý luận thế này nhé. bạn viết trong thư rằng có rất nhiều lần có những câu chuyện mà bạn không thể nói hết ra được vì nó rất dài dòng, những câu chuyện đó lại chỉ dẫn cho bạn, nói cho bạn để bạn tự biết về việc căn quả của mình. Hẳn rằng những câu chuyện đó, những lần bị Thánh ốp đó vẫn xảy ra sau khi bạn đi xem bói và cầu Thánh cho bạn được sửa lễ theo ý của thầy phán( chẳng hạn là nên làm tiễn căn không nên ra trình đồng mở phủ...) và bản thân bạn cũng tự xin trước cửa Thánh nữa nhưng những gì vẫn xảy ra với bạn như lời bạn kể trong thư cho tôi thì đó chính là câu trả lời của Thánh cho việc mà bạn cầu xin với Ngài.

    Đến đây thì bạn đã tự có câu trả lời rõ rang nhất cho vấn đề của mình chưa? Tôi rất mong bạn và những người sau bạn nếu có những thắc mắc như thế này chúng ta nên có sự sáng suốt, bình tĩnh và cẩn mực nhất định để có những quyết định đúng đắn. Chư Vị Tối Linh thực ra rất công bằng, tạo hóa có sinh có dưỡng, có lấy có đền. Đạo trời là vậy, chúng ta đừng ích kỷ chỉ muốn chọn cách làm việc sao cho có lời với mình nhất, làm mình thoải mái nhất, mình thích làm thế này, mình phải làm được như thế, mình không muốn làm thế kia thì mình sẽ không làm theo. Chúng ta không thể có suy nghĩ nhỏ nhen như vậy trong việc đạo, cần phải xét đoán đến Nhân – Quả, phải theo cho được nguyên tắc này để thấy được việc phải làm, việc không phải làm, việc nên, việc không nên và đó cũng là cách để chúng ta sáng suốt nhìn nhận và quyết định vấn đề. Tôi chúc bạn và gia đình an lạc, tịnh tấn và lựa chọn đúng đắn con đường mà mình phải đi.

    Nguyện cầu Chư Vị Tối Linh soi xét, chỉ đường dắt lối cho bạn và gia đình của bạn để tìm đến con đường đi một cách rốt ráo.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/6/13

    Bình Luận Bằng Facebook

  2. sen việt

    sen việt Super Moderator

    Việc hầu Thánh không phải ai có duyên cũng có thể tiễn căn được , và ai không có duyên với nhà ngài cũng ra hầu được . Bạn là người hiểu rõ điều này . Vì chữ nhất tâm của bạn còn đang lơ lửng , nên khi nào bạn nhất tâm một ý về việc Thánh , bạn sẽ tìm được chữ nhân duyên nhà thánh . Nợ ở đâu thì trả ở đó , chứ nợ đình thần Tam phủ lại đi tu vào nhà Phật , thì có khi sư cũng vẫn phải ra hầu thánh đấy bạn ạ
     
  3. denchualamthao

    denchualamthao New Member

    chào bạn
    việc của bạn thì đã được anh Hoa Ưu Đàm chia sẻ với bạn r đó. chuyện căn quả chúng ta không có quyền định đoạt, tất cả là do nhà Thánh hết. mình có nợ thì mình phải trả. nhà Thánh gọi chúng ta ra hầu hạ, là để chúng ta trả được nợ. nếu như bạn nghĩ là ảnh hưởng đến phúc phận của con cháu, gia đình thì bạn sai lầm rất lớn r. bạn có tâm, có ra thì nhà Ngài mới độ cho được an bản mệnh, được phúc lâu giàu bền. thứ nữa, nếu bạn làm lễ tiễn căn mà rồi sau đó quy y Tam Bảo để không bị gọi ra nữa, thực chất đó chỉ là 1 cách để bạn trốn tránh mà thôi. và tất nhiên là bạn trốn sao được thần thánh. bạn có trèo lên giời cũng sẽ bị lôi xuống, chui xuống đất cũng bị túm tóc lôi lên thôi. Giáo lý của nhà Phật như bạn nói thì là quá sai lầm rồi nhé. Đức Phật không bao giờ dạy con người là đi quy r thì không được đi lễ Mẫu...
    cuối cùng, chúc bạn chọn được con đường sáng suốt nhất. chúng tôi cũng hầu hạ, và cũng được nhà Ngài độ cho đấy...
     
  4. chuotmi

    chuotmi Member

    1.
    Nói thế này là vì em mà ra hầu em sẽ phải giấu k cho gia đình em biết ( gia đình em ko tín), mà nhỡ em làm gì sai gia đình em cũng bị liên lụy. Em nói ảnh hưởng là vì như thế. Em sợ vì đây là việc đường âm, giống như bốc mộ hay chuyển bàn thờ, mặc dù bản thân nó ko phải việc xấu, nhưng nó ảnh hưởng đến phúc của cả nhà. Sợ là sợ như thế chứ ko phải là ra hầu thì phúc đức bị giảm hay thế nào!

    2.
    Em ko biết thật sự quan điểm của Phật là như thế nào, và nếu thích nói chính xác thì em ko nghĩ ai trên đời này biết được Phật nghĩ gì. Nhưng theo như giáo lý truyền lại đến ngày nay của đạo Phật, hoặc theo Kinh Phật, em ko rõ nhưng rất nhiều bài thuyết giáo của các sư lớn trong Phật đều nói theo Phật thì ko được theo ngoại đạo Thiên, Tiên, Quỷ, Thần... Nói thật em cũng hơi wonder vụ này, em thấy Phật hay nói chúng sinh bình đẳng như nhau. Em nghĩ có thể đây là tư tưởng của các sư hay các nhà truyền đạo, vì thật sự Kinh truyền cho đến ngày nay rất rất lâu đời rồi, ko ai biết chính xác nguồn gốc của Kinh mà hiện nay chúng ta đang đọc có phải Phật để lại hay ko, ( em cũng từng đọc được có bài viết Kinh hiện nay ko phải do đức Thế Tôn truyền lại, nói thật em ko hiểu, nhưng em cùng chung quan điểm Kinh bây giờ dựa trên tư tưởng của ai khó nói) Nhưng Kinh nói thế thì cũng biết thế chứ giờ biết làm sao? Vì Kinh là nguồn chính thống nhất của bên Phật rồi.

    3. Thêm 1 cái nữa, có nhiều người theo Phật cứ bảo em ko nên theo Thánh, vì việc Thánh cho lộc là trái với nhân quả. Mọi người nghĩ sao về chuyện này :)?

    4. Cho em làm rõ nốt việc này, có phải nếu em tiễn căn thì phần nợ của em sẽ được chuyển sang người nhà khác ko? Ngày xưa cụ là mẹ của ông Nội em bây giờ có thờ đức thánh Trần ( thờ ban thờ riêng ở nhà, ko hầu gì hết, và thấy ông em kể nhà em ngày xưa 3 lần giặc đến đốt làng đều thoát, giặc đã gom rơm chất đống hết rồi xong lại đi???? Chẳng hiểu nhưng thấy ông em bảo những nhà xung quanh đều bị đốt cả). Nhà đấy lúc cụ em mất thì đã dọn hết ban thờ nhưng ông em ở xa ko biết gì, em hỏi chỉ thờ đức thánh Trần chứ ko thờ Mẫu đúng ko thì ông em cũng ko rõ. Nhưng đất đấy dữ kinh dị, đất đấy nhà em bị họ hàng chiếm mất nhưng ko ai ở nổi vì ngủ toàn mơ bị dựng giường. Sau bán lại qua tay mấy đời mà chả ai ở được, giờ vẫn để không, nhà họ hàng kia chỉ xây 1 gian bếp đằng sau coi như giữ chỗ. Ngày xưa hồi nhà cụ em còn ở đấy, bác cả em đi bộ đội về nhà chơi còn ko ngủ được, phải thắp hương báo cáo mới được cho ở chơi :)).
     
  5. chuotmi

    chuotmi Member

    Những việc mà em bảo dài dòng em ko tiện kể là trước khi em bị gọi ra anh ạ. Còn sau khi em xin tiễn thì không có chuyện gì xảy ra cả.
     
  6. chuotmi

    chuotmi Member

    Cảm ơn bạn. Mình hiểu ý bạn. Mình cũng công nhận là đợt gần đây đúng là mình bị lung lay, vì mình post lá số của mình lên diễn đàn tử vi thì người ta kêu mình ko có căn và ko đủ cách để ra hầu. Xong những người theo Phật người ta cứ bảo mình ko nên theo hầu, người ta nói nhiều thứ lắm, mình cũng ko tiện nói ra, nhưng mình hiểu vì sao người ta nói thế. Những người theo Phật, thường người ta ko biết về bên Thánh ( những chuyện cụ thể, tác động của các Ngài đến cuộc sống con người thế nào) mà hấp thu giáo lý của Phật nhưng lại kiểu nửa vời, người ta bảo Thánh tham sân si còn nhiều, mượn xác người để phục vụ cho mục đích cá nhân gì gì đấy???? Mình cũng ko hiểu mục đích cá nhân ở đây nó có thể là cái gì. Nói thật mình ko tin mấy cái đấy, vì mình nghĩ Thánh quá mạnh để phải mượn xác ai làm việc gì, mà mình cũng chả hiểu các Ngài thiếu cái gì để phải tham ???? Còn nhiều thứ khó nghe khác... Mình ko tin, nhưng nói thật mấy chuyện tâm linh rất khó. Ko bao giờ có câu trả lời cụ thể rõ ràng, vì mình ko bao giờ nhìn thấy Thánh, ko được nói chuyện với Thánh ( mới đây mình còn bị cái vong tiền kiếp nhập vào giả là Thánh phán như đúng rồi nên mình mới bị loạn tợn, mình mới ko hiểu thật ra Thánh như thế nào). Thế nên mình mới càng thấy sợ, vì mình ko hiểu nếu mình ra hầu thì thật sự ra mình sẽ dấn thân vào chuyện gì, vì người trần thì biết cái gì về đường âm.

    Thêm 1 điều nữa là khía cạnh mà mọi người nhìn về đạo Mẫu. Mình nghĩ bên Mẫu mình có cái rất dở là mọi thứ đều là truyền miệng. Không có các văn bản chính thống viết tay hẳn hoi ví dụ như Kinh của Phật. Cái này nhiều khi rất khó cho việc làm cho 1 người chưa biết hiểu về đạo:

    1. Giáo lý của Mẫu là gì, tư tưởng của Mẫu là gì? Chưa có cái gì cụ thể được ghi chép và thống nhất.

    2. Thậm chí ngày tiệc và tích của các ngài, ví dụ giá này thực ra là nhân vật nào trong lịch sử, có rất nhiều bản khác nhau.

    3. Vì ko có văn bản cụ thể mà chủ yếu qua truyền miệng nên những cái gì được biết đến nhiều nhất, chủ yếu là những cái bề nổi và giật gân.

    Ví dụ nói đến ra Hầu là nói đến người này bị hành ra làm sao, người kia bị gọi thế nào, dở điên dở dại rồi gia đình linh tinh... Rồi nói đến mở phủ là nói đến tiền. 1 vấn hầu mấy chục hay mấy trăm triệu. Rồi ra hầu rồi Thánh cho lộc lắm... Tất cả những cái này làm cho những người ko biết gì ngta hiểu sai hết về đạo. Chúng nó bảo thánh thần thật sự ko ai làm hại đến con dân của mình. Hôm trước còn có người theo Phật người ta bảo tớ là em nên theo Phật chứ ko nên theo những cái gì cơm áo gạo tiền. Rồi chúng nó đều bảo tớ ra vì tớ muốn được Thánh cho tiền. Tớ ghétttttttttttttttttt lắm, nhưng đúng là nghĩ kĩ lại thì mình thấy chúng nó nghĩ như thế cũng phải thôi. Vì ngta ko biết gì về Mẫu, mà người ta chỉ nhìn thấy những cái hiện tượng nói trên, người ta nghĩ thế ko phải là khó hiểu. Không phải chỉ người theo Phật, mà em thấy bây giờ rất nhiều người theo Mẫu suốt ngày chả làm chả ăn gì mà cứ đi lễ là xin này xin nọ, rồi nhiều người muốn ra Hầu chỉ để được Thánh cho lộc, cho có nhiều tiền, cho giàu, mặc dù chả có căn gì???

    Nhiều lúc nghĩ cũng buồn, nhưng việc cũng là việc lớn, bản thân mình ko biết làm thế nào để tác động được gì nhiều. Vẫn biết việc Thánh là cho những người có duyên, nhưng em rất ghét người ngoài ko hiểu gì nhìn vào rồi nói vớ vẩn. Mỗi lần như thế thấy buồn lắm, thấy lòng tin của mình bị tổn thương.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/6/13
  7. Hoa Ưu Đàm

    Hoa Ưu Đàm New Member

    Phật - Chúng sinh tính thường rỗng lặng
    Đạo cảm thông không thể nghĩ bàn

    Đừng phân biệt Phật và Thánh là hai hàng khác nhau. Bạn vì bị trói buộc tư tưởng như thế nên sinh tâm chấp trược không thể dung hòa. Trong kinh điển đại thừa Phật có dạy rất rõ: "Tùy vào thiện căn của chúng sinh mà thí pháp độ cho để đạt được chân ngộ" Tức là chúng sinh thích nghe nhạc thì dùng nhạc mà dẫn, chúng sinh thích nghe Pháp thì dùng pháp mà dậy, chúng sinh thích xem hình tướng Phật - Bồ Tát - Thánh Hiền thì theo đó mà giáo hóa chúng sinh. Trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa - Phẩm Tựa, ngay từ ban đầu Phật đã lấy một ví dụ rất rõ để chúng ta hiểu mà thuận theo việc này: "Ví như một vị trưởng giả có một bầy con đang chơi đùa trong một căn nhà lớn chỉ có một cửa ra, căn nhà đó lại đang bốc cháy, vị trưởng giá đó bằng mọi cách gọi các con, để nói với các con rằng: Nhà đang cháy lớn, các con đừng ham chơi nữa mà mau mau chạy thoát ra ngoài. Nhưng lũ con vì mải vui chơi đùa nghịch không chú ý đến lời của cha, vẫn không biết nguy hiểm đang gần kề mà thỏa sức vui thú, vị trưởng giả đó trong lòng đau đớn xót xa, nhìn cái chết đang đến gần mà không thể làm cách nào cứu được các con, ông liền nghĩ ra một kế, đó là bày ra các món đồ chơi, các món phương tiện hấp dẫn mà ông biết rằng các con của mình, tùy theo tính cách của từng đứa mà có đứa thích món này, có đứa thích món kia. Ông sai gia nhân lấy các thức món đó ra rồi gọi các con, chỉ vào đó, ý nói ra ngoài sẽ có nhiều món chơi hơn nữa. Lũ con nhìn thấy các món đồ chơi cha mới mang ra, đứa nào cũng thích liền bảo nhau cùng chạy ra ngoài, mỗi đứa lấy một món tùy theo sở thích của mình, lúc đó nhìn lại chúng mới thấy căn nhà đang bốc cháy dữ dội, và bởi vì ham chơi không nghe lời cha mà suýt chết cháy trong căn nhà lửa. Nhờ có trí tuệ của cha mà chúng được cứu thoát." Trong câu chuyện này, Phật ẩn dụ cho thấy rằng Vị trưởng giả kia chính là Phật, các món đồ chơi chính là Pháp, căn nhà lửa cháy là cõi Sa Bà với những nghiệp ác đầy, còn lũ con đang chơi đùa kia chính là chúng sinh đang ở trong hầm lửa lớn. Cho nên tùy vào căn tính chúng sinh mà dùng pháp nhiếp phục chúng nó, dẫn chúng nó quay trở về đường chính đạo.

    Từ khi đức Phật Thích Ca thành đạo đến khi Ngài nhập Đại Niết Bàn là 45 năm vì chúng sinh mà thuyết pháp, chỉ đường, làm bậc thầy của cả ba cõi. Trong 45 năm đó, Ngài thuyết ra 8 vạn 4 ngàn pháp môn, tuy nhiên tất cả chỉ quy lại có một chữ TÂM mà thôi.

    Quý thầy giảng đạo cho hạng Phật tử tại gia, có nói đến việc Quy y Tam Bảo bất tuân ngoại đạo. Trong kinh điển phật cũng có nói đến điều này. Nhưng không thể hiểu một cách thô tục như em đang hiểu. Ngoại đạo ở đây là tà kiến, si mê, là chướng ma dẫn xuất mà khiến cho chúng sinh đi lạc đường chính đạo, xa rời nguyện lành, xa rời cái TÂM. Bởi xa ròi tâm mà vướng mê đắm trong dục vọng, khiến thần thức điên đảo. Trên thì coi khinh trời đất, dưới bất hiếu mẹ cha, lại sinh tâm ma ích kỷ, đen tối không có long từ bi, thương xót chúng sinh, ngu si không trí, thiếu mất tín căn sinh lòng ác nghiệt, sinh dạ phàm phu hỗn xược mà bất trung - bất hiếu – bất nghĩa – bất tín. Dối trời lừa dân, đủ trăm phương kế, gây bè kết oán, tạo lửa đao binh, oán hại sinh linh trong lầm than đau khổ. Chúng ta tin Phật, học Phật là để nhìn thấu suốt chân lý từ bi – bác ái, trí tuệ - dũng mãnh mà vượt qua ngã chấp, vượt qua chính mình cầu đường giải thoát. Nếu đạo nào, tín ngưỡng nào hướng con người ta cũng hướng tới chân lý đó, cũng hướng đến sự tốt đẹp đó thì đó là chúng ta đang theo Phật. Cầu Phật phải nhìn ở bản thể của Phật – cũng chính là bản thể của vũ trụ. Chứ không cầu ở cái hình tướng bên ngoài, kẻ đi tìm Phật thì phải tin và phải tìm đến điều đó, chứ ko phải chỉ biết chắp tay lễ Phật, tìm Phật ở bên ngoài mà ko chiếu minh vào tự thân ta để tu mình sửa sai, từ đó vận dụng phương tiện làm tối thắng mà điều phục thân tâm, điều phục ma chướng, khiến tâm sinh hoan hỉ, lòng hết phiền não, muốn cầu thực học – thực tu – thực chứng thì đó mới là đệ tử của Phật. Kẻ chi biết cầu hình tướng Phật ở bên ngoài, si mê chấp chướng, phân biệt ngọa đọa, tạo sung khắc rào ngăn khiến cho chính pháp chia đường, chúng sinh hiểu sai lệch mà sinh lòng tị hiềm phân biệt đạo nọ đạo kia mà quên đi cái CHÂN NHƯ NHẤT trong đạo thì đó chính là Ma đạo, là Tà đạo.

    Lại nói tín ngưỡng thờ Mẫu, có hướng con người ta đến sự bất lương, có điều con người ta đến sự bất nghĩa, bảo con người ta bất hiếu, dạy con người ta bất tín hay ko? Nếu không thì tín ngưỡng này có hướng con người ta đến Trung – Hiếu – Lễ - Nghĩa – Chí – Tín hay không? Nếu có thì đó cũng là chính đạo, đó cũng chính là Phật Đạo. Bởi bản thể như nhau không khác, hướng người dạy người cũng không khác thì rõ ràng tuy không phải Phật mà lại là Phật rồi. Vậy kính Mẫu, lễ Mẫu, làm theo điều Mẫu dậy mà răn mình sửa sai, đề phòng tâm ma, kết tạo lòng từ bi với chúng sinh, kiên cố học hỏi đạo pháp, hướng người đến chính đạo thì liệu rằng Phật có hài hả hay ko? Chắc chắn là có, bởi chúng sinh nếu làm được như thế thì cũng chính là đang làm theo điều Phật dạy. Như vậy lễ Mẫu có nên không? Hay vì lễ Phật rồi thì không được lễ Mẫu nữa? em trả lời cho tôi được rõ nhé.

    Nói đến đây để thấy rằng, trong vô vàn pháp tu, có vô vàn con đường được giải thoát, tùy theo căn cơ của chúng sinh mà có sự lựa chọn đường đi cho mình thích hợp và mau chóng để được thành tựu. Vậy tín ngưỡng Thờ Mẫu – Hầu Đồng cũng chính là một pháp tu, một phương tiện trong vô vàn phương tiện, trong vô vàn pháp môn giúp cho con người ta được giải thoát. Giống như trong trăm món đồ chơi, mỗi đứa trẻ lại thích một món đồ khác nhau, bởi vì có đồ chơi nên chúng mới sinh lòng ham thích mà nghe lời vị trưởng giả, bỏ ra khỏi căn nhà cháy mà ra ngoài để được tùy thưởng món đồ của mình.

    Cho nên khuyên em nên giác ngộ mà suy nghĩ cho rốt ráo, đừng sinh lòng phân biệt như vậy, bởi như thế chính là em đang đi vào tà kiến, vì bởi không hiểu, không biết, mà tự mình đày đọa mình, khiến cho ma chướng nổi lên, che mất thần trí mà không phân biệt được đâu là chính đâu là tà, không hiểu được đâu là giáo lý.

    Thân!

     
  8. HườngBaby

    HườngBaby New Member

    Bác viết ngắn gọn xúc tích thôi chứ toàn chữ là chữ nhìn người ta đã nản rồi ai muốn đọc.Ngày xưa có 1 bạn mình viết văn kiểu đó bị phê là khoe kiến thức.:))
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/6/13
  9. Hoa Ưu Đàm

    Hoa Ưu Đàm New Member

    Cảm ơn góp ý của bạn Hường. Nhưng cơ duyên thôi, nếu người không hiểu thì phải giải thích cặn kẽ, làm cho người ta thấy rõ vấn đề và giúp người ta được hoan hỉ. Không phải ai cũng hiểu biết như bạn hoặc những người đã hiểu, nếu như thế thì việc gì người ta còn phải khó khăn đến vậy. Nếu bạn có thể giải thích vấn đề giúp bạn đó một cách rốt ráo, có thể dựa trên những ý tôi đã viết ở trên mà xúc tích hơn, trau chuốt hơn và dễ hiểu hơn thì từ sau tôi xin nghe và làm theo cách của bạn.
     
  10. chuotmi

    chuotmi Member

    Em cảm ơn anh rất nhiều. Em đã đọc hết toàn bộ bài viết của anh, và em ko hề thấy dài. Em đã ngộ ra. Nói thật cách đây khoảng 1 tuần, em cũng đã có lần nghĩ theo cách mà anh nói, em cũng thấy như tìm ra được chân lý, nhưng em lại vướng vào việc tìm ra cách giải quyết ( mở hay tiễn), em lại bị cái vong nhập, làm đầu óc em rối tung, và em lại bị vòng vèo lại. Giờ anh đã làm em ngộ ra nhiều, em rất mừng vì em được hiểu đúng về Phật, và tìm lại được lòng tin của em ở Thánh.

    Em mới phát hiện ra 1 việc, là em ko chắc em có bị các Ngài ốp gọi ra hay không vì em mới hỏi cái vong vẫn ốp vào em là vong tiền kiếp thì vong đấy đã nhận lần em bị ốp gọi ra là do cái vong đấy ốp giả là Thánh. (Vong đấy hay giả làm Thánh làm 1 số việc làm em thấy rất khó xử, mãi em mới truy ra là vong giả là Thánh.) Rồi em xin đài trên Phủ cái vong đấy cũng bảo nó ứng vào. Em hỏi nó thế sao các Ngài ở đấy lại để cho nó ứng vào đài báo việc ra Mở Phủ của em? Hay các Ngài ko ở đấy thì nó lắc đầu. XOng em hỏi có phải các Ngài cũng muốn báo em ra Mở nên mới để đài thế ko thì nó gật.... Nhưng em cũng phát hiện ra cái vong đấy hay gật lắc lung tung, ví dụ em cáu nó em bảo nó vong bị hâm à nó cũng gật. Nó còn giả là rất nhiều người khác làm em bấn loạn 1 tg vì em tưởng em đi gọi vong xong bị mở huyệt gì đấy ở đầu nên vong nào thích nhập vào em cũng được.

    Thế nên giờ em mới ko hiểu mọi việc thực chất là ra sao. Nhưng cứ đà này thì ko có cách giải quyết nên em sẽ cố gắng tĩnh tâm 1 vài ngày. Em tin nếu thật sự có 1 việc gì đấy em phải làm, Phật Thánh sẽ dẫn dắt cho em.

    Em cảm ơn anh Hoa Ưu Đàm! :)
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/6/13
  11. huongthien82

    huongthien82 New Member

    Bài viết của bác hoa uu đ am rat hay cảm ơn bác nhiều. E đã ngộ ra để e vững tin con đường e đang đi. Vì thời gian này e cũng đag ở trong tình trang giống chuộtmi. E vung tin theo phat thanh roi.nam mô a di đà phật
     
  12. Hoa Ưu Đàm

    Hoa Ưu Đàm New Member

    Bạn có khả năng hỏi được vong ốp vào mình vậy bạn đã hỏi vong đó nguyên nhân vì sao lại làm những việc này với bạn hay chưa?
     
  13. chuotmi

    chuotmi Member

    Em cảm ơn anh hỏi thăm. Em đi gọi hồn thì vong này nói là vong nữ, là vong tiền kiếp của em, có 1 vong trẻ con bé đi theo. Nói là ngày xưa em là đàn ông phụ bạc người ta làm người ta phải tự tử... Em vẫn đang thắp hương cầu siêu cho 2 vong đấy hàng ngày, sau lễ cầu siêu mà bà đồng làm cho em, và được dặn là thắp 108 ngày liên tục lên bàn thờ gia tiên. Hôm nào đi chùa em khần ở chùa thì em ko thắp ở bàn thờ nhà em nữa. Hoặc nhà em có 1 tượng bồ tát thì hôm nào thắp ở bồ tát thì em ko thắp gia tiên. Vong đấy muốn được theo mẫu Thoải, và ko đòi gì mà chỉ muốn em sống tốt ko lặp lại nghiệp kiếp trước và muốn em chia tay người yêu cũ của em vì em ko định lấy người ta. Đợt đấy em vẫn còn tình cảm nên chưa chia được mặc dù em ko định lấy. Nhưng giờ thì em chia rồi.

    Em đã cắt duyên âm 2 lần ko được, đến lần này đi gọi vong lên thì em mới biết sự tình. Em cũng mong cho mọi việc được suôn sẻ để người ta được siêu thoát, vì người ta bị vướng vào em thế này cũng khổ cho người ta, mà cũng ko giải quyết được vấn đề gì cả. Em cũng thật lòng cầu siêu hàng ngày thôi, còn em cũng ko biết làm cách gì khác để trả được nghiệp. Em hỏi có phải ngày xưa em tự tay hại người ta hoặc cố ý hại người ta không thì ngta lắc đầu. Nhưng từ hôm em lên thầy em xin ngày ra mở phủ thì em ko bị ốp triền miên cả ngày nữa, vong có làm em đảo 1 2 lần nhưng nhanh và dứt khoát, và ko nhận là Thánh nữa ạ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/6/13
  14. Tuyenmom890

    Tuyenmom890 New Member

    Nam Mô A Di Đà Phật! Nguyện đem công đức cầu mong cho vong theo bạn sớm được siêu thoát.
     
  15. chuotmi

    chuotmi Member

    Em cũng khấn là em nguyện đem 1 phần công đức của em để cầu siêu cho vong, mặc dù em cũng ko làm được gì to tát cả. Gần đây em cũng có đi quyên góp cho người khó khăn, nhưng cũng là thấy ngta khổ thì làm thôi chứ cũng ko phải làm thế để trả bớt nghiệp.
     
  16. Hoa Ưu Đàm

    Hoa Ưu Đàm New Member

    Về việc có vong theo hay còn gọi là âm duyên hay âm bóng. Tôi có thể nói với bạn rằng đại đa số chúng ta đều có tình trạng này. Bạn đừng vội nghi ngờ điều tôi vừa nói. Có lý do thế này, chúng ta sinh ra, sống, hoạt động và chết đi. Chúng ta được tái sinh, được thụ hưởng thân xác mới và lặp lại cuộc sống mới theo thuyết luân hồi của nhà Phật chính là bởi vì chúng ta chưa thể dứt hết duyên trướng. Và những nghiệp duyên này chúng ta bắt buộc phải trả. Nhưng không có nghĩa rằng chúng ta chỉ có thực thi như một cái máy, biết có nợ, thì trả nợ là xong. Mà caí chúng ta phải hiểu đó là chúng ta rút ra được bài học gì từ những việc vay - trả như thế. Và rốt ráo nữa là chúng ta rút được bài học ra cho mình rồi thì chúng ta phát nguyện như thế nào? có tiếp tục phạm phải những sai lầm như thế nữa không? hay nguyện sám hối tội lỗi và kiên quyết dũng mãnh vượt qua bản ngã của mình để trở thành con người tinh tấn? Đó chính là chúng ta đang tu/. Khi nào chúng ta tu trọn kiếp người, nhân - quả đã thấu hiểu, tự mình chứng ngộ được những nguyên lý bất biến của vũ trụ, trời đất mà thuận theo thì khi đó chúng ta đã tích được phúc đức. Dần dần chúng ta sẽ thoát được khỏi cảnh giới Nhân mà đi tiếp trên nấc thang tiến hóa tâm linh để lên đến các cảnh giới cao hơn như Thiên, Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát, Phật.

    Nói gọn lại tức là khi chúng ta còn phải thác sinh vào thai phàm, làm kiếp con người là để chúng ta trả nghiệp và tiếp tục tu con đường còn đang dang dở và còn rất khó khăn. Âm duyên, âm chướng cũng chính là một trong những bài học chúng ta phải học, phải hiểu và phải định tâm bất biến mà vượt qua nó. Bạn tìm hiểu thuyết thập nhị nhân duyên của nhà Phật, bạn sẽ hiểu rằng chẳng có cái gì tự nhiên sinh ra, tự nhiên mất đi, tự nhiên tồn tại, tự nhiên biến hóa. Ví như không phải tự nhiên chúng ta lại được làm con của cha mẹ chúng ta trong đời kiếp này mà ko phải làm con của một gia đình khác, ví như không phải tự nhiên chúng ta có những người bạn tốt hết lòng giúp đỡ, bảo vệ, che chở chúng ta mỗi khi chúng ta gặp khó khăn, hoặc ví như không phải tự nhiên mà bạn hỏi tôi chứ không phải hỏi một người nào khác trên diễn đàn này, chia sẻ những băn khoăn, lo lắng, vướng mắc của mình và muốn có một sự giúp đỡ, đồng cảm để bạn có cái nhìn sáng suốt, đúng đắn việc đạo mà đi tiếp....Việc âm cũng thế. Không tự nhiên mà chúng ta có duyên âm đi theo. Duyên đó có thể là duyên lành, có thể là duyên nghiệp và chúng ta đến lúc phải trả. Như trong câu chuyện bạn chia sẻ ở trên có lẽ tất cả chúng ta đều hiểu rằng tình trạng áp bóng mà bạn thường xuyên gặp phải là do sự hiện diện của bóng âm và sự chi phối nghiệp hành của bóng âm này, khiến bạn bị ám thị sai đường về việc của nhà Thánh.

    Bạn có thể thắc mắc rằng vậy tại sao cái vong này người ta làm những trò quấy phá như vậy, ở trước điện Thánh mà giả danh Thánh làm điều sằng bậy mà Phật - Thánh lại ko trừng phạt vong đó. Cái đó, khi bạn đã hiểu về sự quan hệ của Nhân - Quả, bạn hiểu về sự ràng buộc, chồng chéo của các lớp nhân duyên tích tụ qua nhiều đời để đến nay chúng ta mang thân người này, chúng ta thụ nhận những mối lương duyên, những mối nghiệp duyên mà từ đó chúng ta tự xoay vần theo nghiệp lực của mình để có thể thụ hưởng lợi lạc hoặc trả nghiệp tiền kiếp thì bạn sẽ hiểu rõ tại sao Phật - Thánh lại ko trừng phạt vong đó. Và chúng ta cũng phải nhớ lại những câu chuyện tôi đã khuyên bạn ở trên: không Phật - Thánh nào có quyền ban vui sướng, hành hạ đau khổ hay tự quyền trừng phạt chúng sinh mà không tuân theo luật Trời. Tất cả là do chúng ta tự làm, tự chịu nhưng vì nhận thức chúng ta quá hạn hẹp, bị chi phối bởi vô minh thân phàm mà ko nhìn thấu suốt được tiền kiếp cho nên chúng ta mới có sự thắc mắc, khổ sở về những bệnh chứng của mình mà thôi.

    Vậy để hóa giải vấn đề này thì chúng ta phải làm thế nào. Có 2 cách: một là dựa vào nghi lễ, hai là dựa vào cả nghi lễ và các hành động thiết thực của chính chúng ta

    Nghi lễ ở đây được hiểu là lễ cắt duyên - cầu siêu, tức là bằng cúng lễ ( xem như một hình thức giao tiếp với người âm ) để khiến người âm được thanh thản, nhẹ nhõm mà buông bỏ những tiền duyên oan trái mà dứt bỏ tâm luyến ái để đi tái sinh. Hành động thiết thực của chúng ta đó là:

    1. Thường xuyên mua vật phóng sinh ( không chú trọng nhiều ít ) chỉ cẩn thành khẩn mua vật phóng sinh rồi tự đem thả với lòng từ bi, ái độ sinh vật mà cho chúng sự sống ( ko cần phải nghi thức lễ bái trong phóng sinh ) rồi hồi hướng công đức này cho tiền duyên oan trái của mình.

    2. Thường thường đi chùa lễ Phật - Thánh, tụng kinh, niệm chú và khi hồi hướng công đức này hãy nhớ dành một phần cho các tiền oan nghiệp chướng trải qua nhiều kiếp mà chúng ta vẫn còn mang nợ

    3. Bố thí, làm trai, tu phúc. Giúp đỡ thân tình người nghèo khổ, người già neo đơn, trẻ mồ côi không nơi nương tựa....., đóng góp tu phúc, tôn tạo đình, đền, chùa miều...( không chú trọng ở nhiều hay ít mà trọng ở tấm lòng nhất mực thiết tha muốn được cứu giúp, muốn được đóng góp công đức chứ ko phải làm cho có )trong hồi hướng các công đức này nhớ dành một phần cho âm duyên

    4. Khi cúng lễ thần linh bản thổ, gia tiên tiền tổ tại gia vào ngày mùng 1, 15 hàng tháng nên có sự thành khẩn sám hối với chư vị này, bởi do vô mình tăm tối không rõ đường âm, nay biết có chướng duyên thì thành tâm xin sám hối tội lỗi xưa, nguyện lòng dứt bỏ việc sai, tinh tấn theo việc phúc và xin với chư vị chứng giám có lời khuyên nhủ với âm duyên trong cõi vô hình để cho chúng ta và âm duyên từ nay dứt nghiệp và khiến cho cả hai cùng được hoan hỉ, lợi lạc

    5. Ngày thanh minh tháng 3 và tiết Vu Lan tháng Bảy nên về Chùa cúng dàng chư Tăng, xin chấp nguyện trai giới, đóng góp vật lương trong lễ cầu siêu tại chùa cho gia tiên mình và các tiền duyên nghiệp chướng cũ để nhờ thần lực chư Phật, nhờ thần lực chư Tăng hồi hướng công đức đó cho được lợi lạc.

    Như vậy chắc chắn chúng ta sẽ bớt được những gánh nặng quả báo từ duyên âm. Trong câu chuyện bạn chia sẻ, vì bởi duyên này chi phối trong việc đạo, thiết nghĩ bạn nên thành tâm có cơi trầu, chén nước, nén hương, thanh bông hoa quả về cửa mẫu, cúi Mẫu gia hộ và vuốt ve che chở cho duyên âm này, thức tỉnh nghiệp duyên này để cho chúng ta được thuận đường trong việc tu đạo. Trước bề xin sám hối mẫu cùng hội đồng Tứ Phủ, sau bề xin Mẫu đoái thương cho vong âm mà cho cô cậu chỉ đường phân giải đúng sai hơn thiêt, ngõ hầu xin làm mọi công đức để hồi hướng cho âm duyên này cũng coi như một hình thức để sám hối của chúng ta và xin thánh Mẫu bồi hơi tiếp sức, trợ duyên thí pháp cho chúng ta làm công việc này được thuận đường.

    Bạn làm được như vậy, tôi tin chắc không chỉ việc đạo của bạn sẽ được rõ ràng mà thân tâm bạn sẽ phát sinh hoan hỉ, công đức sẽ thêm tròn và việc đạo sẽ có nhiều người giúp đỡ khiến bạn được tròn vẹn.

    Thân!
     
  17. Truongtuyen

    Truongtuyen New Member

    Hay thật vào đây mình mới cũng có rất nhiều người am hiểu việc thánh thần, tôi có thể giúp người thành viên mới đó đi gặp trực tiếp Quan Đệ Nhị để hỏi rõ, Quan đệ nhị quyền phép cao lắm đó, khi nào bạn đến đền của Quan đệ nhị mà thấy rất nhiều chim hót quanh đền chứng tỏ ông đang ngự ở đó đấy.

    ---------- Post added at 12:35 PM ---------- Previous post was at 12:29 PM ----------

    Có căn quả không trốn tránh được đâu, các ngài thích gọi về lúc nào là phải về hầu lúc đó, nếu cố tình trốn tránh thì cuộc đời sẽ khổ lắm đó, mà đáng ra phải thấy hạnh phúc và hãnh diện được các ngài quan tâm chứ, không bao giờ thiệt đâu
     
  18. ledung1709

    ledung1709 Member

    Bạn có thể thắc mắc rằng vậy tại sao cái vong này người ta làm những trò quấy phá như vậy, ở trước điện Thánh mà giả danh Thánh làm điều sằng bậy mà Phật - Thánh lại ko trừng phạt vong đó. Cái đó, khi bạn đã hiểu về sự quan hệ của Nhân - Quả, bạn hiểu về sự ràng buộc, chồng chéo của các lớp nhân duyên tích tụ qua nhiều đời để đến nay chúng ta mang thân người này, chúng ta thụ nhận những mối lương duyên, những mối nghiệp duyên mà từ đó chúng ta tự xoay vần theo nghiệp lực của mình để có thể thụ hưởng lợi lạc hoặc trả nghiệp tiền kiếp thì bạn sẽ hiểu rõ tại sao Phật - Thánh lại ko trừng phạt vong đó. Và chúng ta cũng phải nhớ lại những câu chuyện tôi đã khuyên bạn ở trên: không Phật - Thánh nào có quyền ban vui sướng, hành hạ đau khổ hay tự quyền trừng phạt chúng sinh mà không tuân theo luật Trời. Tất cả là do chúng ta tự làm, tự chịu nhưng vì nhận thức chúng ta quá hạn hẹp, bị chi phối bởi vô minh thân phàm mà ko nhìn thấu suốt được tiền kiếp cho nên chúng ta mới có sự thắc mắc, khổ sở về những bệnh chứng của mình mà thôi. bạn nói thế cũng không phải khi phật thánh đã ngự thì không thể tà ma vào cuối nhiễu được nếu các ngài cho vào thì mất sự uy nghi của nhà thánh đây là ví dụ trong một trường hợp thế các trường hợp khác thì sao người ta có câu đất có thổ công sông có hà bá
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/13
  19. Hoa Ưu Đàm

    Hoa Ưu Đàm New Member

    Bạn không nên suy nghĩ bằng cảm tính như vậy. Nghĩ một cách thông thường thì ai cũng thấy rằng như đó là đúng. Nhưng như tôi đã nói, ko phải sự quấy nhiễu của tà ma trong điện thần bào giờ cũng phải chịu sự trừng phạt lập tức. Tất nhiên gieo nhân sẽ phải gặt quả. Người hay tà tinh gieo nhân cũng vậy cả, nhưng không có nghĩa là phải hiện tiền cấp tốc ngay trước mặt, tại thời điểm đó.

    Bạn đọc truyện Phong Thần sẽ có thể hiểu hơn về lý nhận này. Do Trụ mạt, vua Trụ vô đạo khiến Trời - Người oán hận, lại xúc phạm đến Nữ Oa khiến Ngài nổi giận mà toan hành chết Trụ Vương, nhưng xét thấy khí số chưa đến lúc diệt cho nên Ngài dùng phướn gọi yêu mà cho triệu ba con yêu ở mả Huỳnh Đế đến và ra lệnh dùng mọi cách để khiến Trụ Vương suy vi nhưng không được hại đến chúng sinh vô tội, sau sẽ phong Thần cho. Nhưng sau vì Đát Kỷ, Tỳ Bà Tinh và Trĩ Kê Tinh lạm sát phải người vô tội, bày ra những âm mưu quá tàn độc cho nên bị Ngài trừng phạt. Ở trong câu truyện này, việc sử dụng yêu ma hành Trụ ko phải là việc làm mất đi sự uy nghi của nhà Thánh. Đức Tiên Chúa đã sử dụng yêu ma như một tay sai, một công cụ thị hiện của Nhân - Quả để đến hành phạt Trụ Vương mà thôi. Trong câu chuyện về âm duyên cũng vậy. Việc vong hành, ám thị sai đường, giả danh Phật - Thánh để lừa người trong thời buổi bây giờ đầy rẫy, xét ra tận cùng, thì nếu người không nợ Vong, ko dây oan đến Vong, không có nợ với nhà Thánh Bốn Phủ thì cũng không có chuyện Vong đó giả danh nhà thánh Bốn Phủ để cơ hành người đó trong điện thờ của Bốn Phủ. Nếu bạn có học sở và chứng kiến tận mắt thì tôi ko ngại mà trao đổi với bạn một cách thẳng thắn rằng, thời buổi bây giờ trong đồng cốt, có đến 7 phần là giả đồng, thuộc đồng. Trong bảy phần đó thì có tới 5 phần là đồng khiển bởi tà ( có thể là do ám thị qua thân mình hoặc ám thị qua xác phàm trung gian ). Bạn hãy tìm hiểu thêm đi. Nhìn nhận vấn đề một cách cởi mở, có lập luận và logic hơn sẽ hiểu hơn về vấn đề này
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/13
  20. chuotmi

    chuotmi Member

    - Anh ơi, nếu nói như thế này thì những người mở phủ ra hầu để trả nghiệp lại phải hầu tà à anh? Như thế liệu việc mở phủ có nên? Và kể cả để trả nợ thì việc để tà ngự trong giá hầu thánh có phải là coi thường các Thánh quá không. Vì dù nợ hay không cũng là nghi lễ của đạo. Em nói là vì em hiểu ý anh là các Ngài vẫn để như thế vì mình có nợ với tà. Không biết em hiểu đúng ko?

    - Em hơi thắc mắc, việc ra mở phủ và hầu theo nghi lễ như thế có trả được nợ? Vì như anh có nói với em ví dụ ngày xưa em chặt cây phá rừng, em có nợ về nhạc phủ. Nếu thế sao em ko đi trồng cây gây rừng để trả nợ. Ý em là em ko hiểu lắm nếu là do nợ thì vì sao việc hầu lại trả được nợ.

    - Việc cuối cùng là em thấy rất lạ vì đạo có từ rất lâu rồi, ngày xưa các cụ cũng lễ Mẫu, cũng hầu, còn nợ nghiệp thì em nghĩ đời nào cũng có. Vậy vì sao càng đến bây giờ càng có nhiều người hơn bị bắt đồng, và nhiều người bị tình trạng ốp theo kiểu ko biết là tà hay Thánh hơn. Trong khi vẫn là Thánh, vẫn là đạo, vẫn có nợ nghiệp... mà các trường hợp lại càng ngày càng nhiều và phức tạp khó phân biệt hơn?

    - Em nghe nói theo như Phật dạy, các Thánh không thoát khỏi luân hồi, vậy có khi nào có 1 vị Thánh đầu thai thành người trần xuống trần sống cuộc sống bình thường không. Và khi đấy liệu có 1 người nào khác thay thế vị Thánh đấy tiếp quản ngôi vị của vị Thánh đấy không.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/13

Chia sẻ trang này