Tình trạng ốp bóng như thế này là Thánh hay Tà

Thảo luận trong 'Giải đáp thắc mắc' bắt đầu bởi snowkenkyo8x, 18/6/13.

Lượt xem: 32,261

  1. snowkenkyo8x

    snowkenkyo8x New Member

    Xin chào mọi người, hôm nay em xin kể về em, về tình trạng ốp bóng, đây là điều em luôn băn khoăn từ lâu hôm nay em xin post bài để mọi người cho ý kiến ạ.
    Chuyện em phải kể từ đầu có lẽ hơi dài nhưng xin mọi người hoan hỉ vì nếu viết không đủ sẽ rất khó nói ạ.

    Đất nhà em ngày xưa là 1 nhà địa chủ đã xây 1 cửa điện rất lớn thờ các quan, như em được biết là thờ ngũ vị quan anh, 5 dinh ngũ hổ, sau khi chiến tranh thì bị tàn phá san bằng và không còn được thờ tự sau đó đất đó được chia ra làm 2 phần 1 phần nhà hàng xóm nằm trên nên điện thờ đó, 1 phần là nhà em nhưng là đường các quan đi, và khu khuôn viên, đường vào điện, em được các cụ cho biết ngày xưa nhà hàng xóm đó có xây nhà trên nền điện nhưng cứ đêm ngủ lại bị dựng giường dậy, năm ngoài sân thì thấy rất nhiều đầu trâu mặt ngựa, rồi thì âm binh đến đuổi, sợ quá nhà hàng xóm phải phá gian nhà đó đi, và bây giờ mảnh đất nền điện đó vẫn để trống ko dám làm gì

    Chuyện là từ lúc em mới sinh ra em sinh vào ngày 8/8/1989 âm lịch vào gần 11h30 trưa, bà nội em đi xem cho em và được bảo em sinh phạm giờ nếu ko làm hình nhân thế mạng thì sẽ khó sống qua 3 tuổi, vì thế mẹ em và bà em đã nhờ 1 thầy phù thủy thờ nhà trần làm lễ cho em, rồi bán khoán luôn em vào cửa điện nhà thầy đó, cứ như vậy khoảng năm lớp 8 em có hiện tượng hay đau đầu về đêm, hoa mắt chóng mặt mà uống thuốc không khỏi, nửa đêm nằm nghe như có tiếng bước chân người qua lại ( vì phòng em xây gần đường các quan đi ) rồi nghe thấy có tiếng nước chảy, em thức dậy ngó xem thì lại im bặt, thời gian đó em lại hay mơ thấy xuống 1 vùng đất tối đen, lúc thì toàn xiềng xích, búa rìu, lúc thì toàn lửa đỏ rực cảy như nham thạch, rồi rắn rết, đầu lâu rất nhiều, cứ 1 thời gian khoảng 2 tuần là giấc mơ đó lại lặp lại, cuối năm lớp 8 đầu năm lớp 9 nhà em có quen 1 nhà sư, do em vào làm công đức xây chùa ở chỗ thầy nên quen, quen cả bố em nữa, 1 lần thầy đến nhà chơi và gọi em xuống thầy bảo với bố mẹ em là sao cháu nó bán vào điện mà đến tuổi này còn chưa chuộc ra, rồi thầy xem tay, xem tướng thầy bảo thằng này có căn nhà trần, có phải lúc bé bán vào cửa nhà trần phải không.
    khoảng đầu năm lớp 9 do em bị đau đầu nhìu nên mà uống thuốc không khỏi nên mẹ em cũng lo đi xem bói và cũng được bảo sao chưa chuộc em ra khỏi cửa điện, nhưng khốn lỗi tờ bán khoán đó em lại làm mất từ lúc nào mà không biết nên mẹ chưa chuộc ra được, thầy bảo cứ làm lễ rồi thầy xin cho, mẹ em nghe theo và làm lễ, thầy làm xong và bảo được rồi, mẹ yên tâm và bẵng đi 1 thời gian dài không theo lễ tại cửa điện nữa, tình trạng đâu đầu chóng mặt em cũng ít đi, cho đến năm tháng 5 năm 2009 em đau liên tục mẹ lại đi xem thầy khác và thầy bảo vẫn chưa chuộc được, và bài cách cho mẹ em là sắm lễ mang vào tận cửa điện nhà thầy mà đã bán khoán mà xin, mẹ em làm theo sắm lễ và nhờ con thầy phù thủy làm lễ cho ( vì thầy phù thủy đã mất chỉ còn con trông coi cửa điện thôi ) thầy làm lễ đọc văn cúng trần triều khoảng 10 phút sau thì người em có hiện tượng là, toàn thân cứ tê tê, nóng, cản giác người hơi nghiêng nghiêng, mắt cứ nhắm tịt vào, rồi tay vuốt râu, tay chống trên đầu gối, nghe đọc văn rồi cười cười gật đầu, sau khi đọc văn xong thì thầy bắt đầu xin cho em, nhưng lúc đó không hiểu sao em cứ đập tay mạnh vào 2 đùi, mặt phừng phừng túc giận, thở rất mạnh, cứ lắc đầu, rồi xòe tay ra như muốn lấy cái gì đó ( em nghĩ là lấy tờ khoán ) mẹ em và thầy xin mãi mất bao lâu mới nguôi nguôi rồi cho đài, sau đó em đi làm đến tháng 10 năm 2009 em và mẹ em vào tạ lễ em cũng bị ốp như vậy nhưng lần này vui vẻ cười sảng khoái lắm, gật đầu rồi vuốt tóc, lúc đó mẹ em nghĩ là ổn rồi, sau đó em lại lên công ty làm 1 lần em gặp đứa bạn cùng cấp 3, nó biết xem chút và hỏi em có biết soi không, em bảo không biết gì mà soi, nếu có lắm lúc tao hay đùa bảo xem tay cho bọn bạn ở xóm hồi còn đi học, bọn bạn cũng bảo đúng lắm, nhưng hôm sau thì miệng em tự nhiên bị nhiệt, môi sưng vêu lên ko ăn uống được gì, rồi con bạn em bảo tao cho mày 3 chứ này mỗi lần xem mày đọc 7 lần 3 chữ này rồi hãy xem, 3 chứ ấy là Phật - Tâm - Thiện em nhìn vào mà tự nhiên đầu óc choáng váng, quay cuồng suýt ngã, em cũng hơi sợ, và từ sau hôm đó em đi đường gặp ai nhìn ai tự nhiên trong đầu em hiện lên về thông tin của người đó, gia đình, đất cát, mồ mả, công việc...em không hiểu tại sao, rồi đi đường qua ngã 3 gốc cây thỉnh thoảng cứ gặp mấy bóng người vẫy vẫy, rồi chạy ra bắt chuyện, hỏi han, rồi nhờ vả, sau mỗi lần như vậy người em uể oải, mệt mỏi, em tưởng mình bị điên, tự nhiên lại nhìn thấy như vậy, rồi dần dần càng ngày càng nhìu về quê ra nghĩa địa cũng nhìn thấy dưới mỗi nấm mộ nào là xương người, quần áo đủ loại, giữa đường đi, bên cạnh con mương mép ruộng còn thấy cả tiểu sành tiểu đất, đã vỡ hoặc còn nguyên ven, lại có bóng cứ ngồi cạnh đó, sau em hơi sợ, nên đi xem bói xem mình có bị làm sao không, nhưng thầy bói không xem được cho em, thầy đang xem mà em bước vào là không xem được nữa, rồi đi nhờ thầy sư xem, thầy bảo là có căn có quả nhưng không nói rõ là em căn ai, và bảo sau này có lẽ làm thầy, em cũng không biết nữa vì thật sự hoang mang, cảm thấy có gì đó không ổn, liên tiếp nhất nhiều lần đi vào đền phủ đều bị ốp bóng, nhất là vào đền quan lớn tuần tranh, là hay bị ốp bóng nhất ở cung nhà trần, xong cung nhà trần rồi lại vào cung quan lớn tuần tranh, em bị ốp nhưng không nói gì cứ ngồi gất đầu, rồi cười cười, nên nhiều người cho rằng có lẽ em sát căn bên nhà trần hoắc căn quan tuần, do hay bị ốp nên em ít đi đi đền phủ hơn, cũng trong thời gian đó, em biết mình có khả năng thấy được nhiều việc nên cúng cảm thấy hơi tự hào và chưa hiểu rõ được mọi chuyện về âm, nên em hay soi xét giúp đỡ cho người khác, nói chuyện với âm xem người đó cần gì, em chỉ soi và bảo cách làm thôi chứ em ko tự mình làm lễ, năm tháng 10 năm 2010 em lên hà nội học liên thông và vẫn tiếp tục giúp đỡ những người trên hà nội, giúp họ đặt hướng ban thần tài, xem giờ, xem ngày, đặt hướng ban thờ, soi đất, âm....thật sự em cũng chưa biết đc tác hại của việc soi nhiều là như thế nào, nhưng em nghĩ đó là việc tốt nên giúp đỡ người ta.....
    thời gian cứ như vâỵ đến tận ngày 15/04/2011 âm lịch, hôm đó em ngồi trên xe bus đi học thì tự nhiên em buồn ngủ rồi gật gù, em mơ em quỳ trước một cung điện màu vàng nguy nga, lọng lẫy, 2 bên là rất nhiều người ngồi, bên trên có 1 người cầm cuộn vải như thánh chỉ màu vàng tuyên đọc em nghe thấy đại loại là như thế này hôm nay tuyên gọi con đến đây trước là để giao phó công việc sau là ban binh, ban quyền, ban cờ, ban kiếm cho con, sau này nhớ phải lấy đức lấy thiện, lấy tâm thuận theo cha mẹ giao phó mà giúp đỡ người đời, nghiêm cấm đi ngược đạo lý nhân sinh, nay ban cho tước hiệu Hoàng Nguyệt, ban cho kiếm, ban cho bộ giáp vàng, cờ vàng, và 30 vạn binh...sau đó nói cho em quyết để khiển binh " kiếm giương cao, cờ phất ngược...........", sau đó em giật mình tỉnh giấc cũng vừa lúc xe tới bến, em cứ suy nghĩ mãi tại sao lại mơ như vậy, rồi bắt đầu từ hôm sau trên đầu em có 1 cây cờ màu vàng, 1 quyển trục màu vàng, 1 kiếm, cứ xoay quanh trên đầu em kéo dài khoảng 100 ngày rồi mới mất, nhưng sau đó chỉ cần em nghĩ đến là sẽ có cờ kiếm hiện ra trong tay, thật sự em đã nghe qua về âm binh, nhưng không mấy hứng thú vì em biết tác hại của âm binh là con dao 2 lưỡi, em tuyệt ko dám sử dụng.
    Thời gian dài em không đi đền phủ, lắm lúc như cảm giác có người gọi về lúc gọi về cửa cha kiếp bạc, lúc lại có người gọi về quan lớn tuần tranh, em cứ đi khoảng 1 tháng về quê 1 lần mỗi lần về quê là chắc chắn quan lớn tuần tranh và đức ông sẽ về ốp, mỗi lần trước khi ốp thì dù ăn hay chưa ăn nhà ngài cũng cứ vuốt 3 cái từ ngực xuống đến bụng là em nôn sạch sẽ ra rồi mới chính thức ngự vào khai khẩu, rồi em về đền kiếp bạc, vào đến cửa là như có người gọi và dắt em đến ban đức ông rồi quỳ lạy 3 cái, sau đó chạy ra ban vương cô đệ nhị, cô rất thương nhưng cũng rất hay mắng, nên lâu ngày em ko đi lễ lần đó em cứ quỳ trước cung cô đầu cúi lạy đập chan chát xuống nền ghạch đập liên tục bạn em phải lấy tay chắn trước trán vì sợ em đập vỡ đầu mất, sau đó phải nhờ người kêu xin cho mới được,
    Khoảng tháng 6 năm 2012 thì em được báo là phải ra xây điện lập bát hương thờ tự tại gia, nhưng lúc đó em vẫn muốn làm việc trần, em kêu cầu nhưng không được, xuống đền quan tuần vào cung nhà trần xin thì bị ốp, lần này thì êm cũng bị dập đầu chan chát xuống nền, rồi toàn thân em tê dại, như ngàn con kiến bò trên người, cổ, ngực, bụng thì như bị dây thít chặt ( như kiểu lên đai thượng) ko thở nổi em đau quá kêu gào trong đền tay cào cấu vì đau, rồi sau đó nhà ngài mới khai khẩu cho nói, lúc đó thủ nhang đồng đền ( Bác Với chắc mọi người biết ) ra kêu cầu cho em, bác ấy hỏi cha có phải muốn em ra trình đồng mở phủ không cha lắc đầu, bác với hỏi xong xin đài cũng không được, rồi bác ấy lại hỏi có phải cha muốn ghế của cha tôn nhang đội lệnh tại gia thờ phụng hương khói, thì cha gật đầu, bác Với xin đài âm dương cũng được ngay, rồi cha bảo không phải em chỉ sát ghế nhà trần, mà còn ăn lộc tứ phủ nên bảo em phải chuẩn bị mấy bát hương, 1 bát phật, 1 bát mẫu, 1 bát công đồng, 1 bát nhà trần, 1 bát ngũ hổ hạ dinh và chỉ cho em ngày giờ để làm, mẹ em xin cho nhờ thầy về làm hộ thì cha ko đồng ý và bảo, ta đã cho làm ắt sẽ chỉ cách cho mà làm, cho thầy khác làm ta không ưng, nhưng vì em đã làm bát hương bao giờ đâu nên em vẫn nhờ thầy, nhưng thầy đó xem sách lục thập hoa giáp bảo em phải làm thêm 3 bát hương 1 là ngũ vị quan ông, 2 là chầu nhị, 3 là chầu tam, em ko đồng ý vì cha ko báo thế, nhưng mẹ em cứ lo bảo thầy xem rồi không làm ko được, em thấy mẹ em lo nhìu nên cũng gật đầu chấp nhận cho xong, vào ngày làm lễ xin chân nhang tại đền quan tuần, thầy mải đi ăn sáng nên và chậm giờ, lúc đó em đang bị ốp ở cung công đồng chỉ tay mắng thầy quát có làm nhanh lên không các quan, công đồng đến đủ cả rồi mà còn chưa xong ak, rồi thầy vào làm em bị ốp ngồi sau tay bấm quyết, xong ban công đồng rồi vào ban quan tuần bị ốp, sau sang ban phật, vì ban phật ngay cạnh cung nhà trần nên thầy lười bảo làm luôn cung nhà trần đỡ phải đi lại, trong khi em đã bảo phải xuống cung mẫu làm trước rồi mới lên cung nhà trần, thầy không nghe, mẹ con em phải chịu, ngồi 1 lúc thầy đang cúng thì cha ốp về cha mắng thầy bảo ko biết tôn ti trật tự vậy mà đòi làm thầy à, ta đã bảo phải xuống cung mẫu trước mà lại còn lười ở lại cung ta, có muốn ta truất đồng loại bỏ chức phận làm thầy của ngươi không, chữ nho văn sớ ta thu lại hết, thầy sợ quá bác với lại vào xin mãi mới tha, rồi sau đó cũng làm xong về nhà do 3 bát hương phát sinh nên đặt rất khó nhưng vì không tính trước nên đành xin cha mẹ xá cho đặt tạm, sau đó xong em vẫn lo lo, có hỏi 1 vài anh chị em căn đồng và được biết làm thế không được, quả thật sau đó 1 thời gian em thấy gia đình em có chút lộn xộn, không hòa hợp hay cãi vã, nhất là em đi đền phủ lễ càng bị ốp nhìu, cứ hỏi đến điện thờ là lại lắc đầu bảo chưa được, em cũng chán nhưng chưa bách nhật nên không di chuyển được nên khất làm sau, đến bách nhật thì em xin lập bát hương mẫu bán thiên và sơn trang, và giải 3 bát nhang phát sinh đi, nhưng không cho giải, sau đó em xin để sang bên cạnh và đặt thêm bát nhang sơn trang thứ tự em đặt thế này mong mọi người chỉ bảo trên cao nhất thờ phật, dưới thờ mẫu, dưới mẫu ở giữa là công đồng, bên phải là trần triều, bên trái là sơn trang, 3 bát hương kia thì để sang bên cạnh ở giữa là ngũ vị tôn quan, 2 bên là 2 chầu, kể từ khi em đặt lại vị trí em cảm thấy cửa điện và bát hương ấm cúng hẳn lên, nhất là 3 bát hương kia em thấy rất thịnh, mà gia đình em lại rất hòa hợp vui vẻ, thuận hòa, em cũng yên tâm đi làm đến tận bây giờ, tuy tiền bạc ko có nhìu nưng cũng được lộc rơi lộc vãi. Mà em lại hay xin cha mẹ tha tội cho những đồng khác, nếu đồng khác phạm lỗi, bị cha mẹ quở mắng thì em hay xin hộ và đều được, từ ngày lập điện nhà trần cứ có tiệc là vương cô lại về báo cho em biết, nếu em ko nhớ thì kiểu gì trước tiệc vài ngày em cũng sẽ bị ốm dở, ko ăn uống gì được, mệt mỏi, khó chịu, phải đi lễ sám hối tự nhiên sẽ khỏi ngay sau khi lễ xong,
    vừa rồi em có thử đồng 1 ghế cô 9 em bảo là ko biết căn quả thế nào, thế nào là cha mẹ và nhà thánh ốp, soi xét thế nào, đêm đó em bị cha mẹ mắng và đánh cho, sáng hôm sau ê ẩm khắp người và rất mệt mỏi
    Cứ 1 thời gian em lại nằm mơ em được dự hầu, rồi 1 lần mơ 1 mình em xem hầu giá vương cô đệ nhị, sau đó cô gọi em lên lấy khăn phủ diện trùm vào rồi lấy hương châm 1 lỗ trên áo bên vai trái sau đó vỗ vỗ đầu, huơ hương trên đầu, và nhiều lần cô hay về dạy quyết và làm lệnh
    Lần mới đây em đi lễ quan tuần ra đến cổng quan rồi mà còn bị gọi quay lại, em vào trong đền cung cha thì có 1 cô đồng đang kêu cầu cho con nhang đệ tử, em đứng gần đấy, lúc đó quan đã ốp vào rôi nghe cô đồng kêu cầu em cứ lắc đầu, nếu em lắc đầu thì xin đài ko được, em phải tay thì tiền đài sẽ bị bắn văng ra khỏi đĩa, cha bảo cha không ưng cô đồng này cứ để cho cô đòng kêu chán ko được tự về, quả thật cô đồng kêu mãi không được, đến lúc phải nói dối con nhang đệ tử là xin đc rồi mặc dù rõ ràng tiền đài văng xuông đất
    Tháng 5 này em chỉ mải chú ý đến tiệc quan lớn tuần tranh mà không biết đến tiệc vương cô, nên suốt từ cuối tháng tư người em cứ khó chịu, mệt mỏi, như ốm, như không, cho đến đêm mùng 3/5 em ngủ thì thấy 1 bóng cô gái áo vàng về cấm cờ cầm kiếm, vì em không biết là có tiệc vương cô nên hỏi có phải chầu 10 không, thì lắc đầu, em nghĩ mãi không ra ai, sau mới hỏi có phải vương cô không ạ, thì cô gật đầu xong đang ngủ mà em cứ khóc thôi ( lúc đó là ngủ nhưng cảm giác như thức) xong cô đưa cờ đưa kiếm và dạy quyết cho em...
    Nhưng điều mà em băn khoăn nhất chính là có người bảo em là em bị tà khôn ngoan sai xử chứ không phải là nhà thánh, con tà đó tạo cho em ảo giác khiến em cứ nghĩ là thật, khiến em cứ nghĩ là nhà thánh, em lập điện đó là thờ tà ma, thật sự em rất tin tưởng vào khả năng của em, em xem soi xét giúp đỡ nhìu người ( không bao giờ lấy tiền hay của) và phần đúng rất là nhìu, vậy mà bảo là 80% là em là đồng tà, người đó bảo nếu cha mẹ đã bảo ra lập điện thì chắc chắn sẽ bắt em ở nhà và không cho đi đâu, nếu là cha mẹ thì lúc dạy quyết dạy làm việc sẽ dạy liền mạch chứ không phải thỉnh thoảng mới về dạy. thật sự em cũng hoang mang lắm, chả lẽ là như vậy, nhưng em có làm gì ác đâu, tất cả mị việc em làm xuất phát từ cái tâm, nếu là đồng tà thì tà ma phải đòi hỏi rất nhiều, nhưng em thì không, từ ngày lập điện em chưa bao giờ cha mẹ bắt phải tiến mã hay đốt vàng cả, đi lễ đền phủ em cũng chỉ bó hương trầu cau giọt dầu thôi,
    Em muốn hỏi mọi người nếu là tà ma thì có hay đi đền đi phủ không, tà mà thì có hay đòi hỏi cúng tiến vàng mã không, tà mà thì có soi cho được đồng thầy, soi được cho thầy phù thủy không, tà ma có âm binh không......mọi người trả lời giúp em, thật sự em rất tin ở phật thánh, tin ở cha mẹ, tin ở bản thân em, tin những gì em thấy và em làm, nhưng niềm tin đó vẫn le lói chút sợ hãi
    Riêng em, việc lập điện lắm lúc em nghĩ cũng hơi vội vã, nhưng vì tâm lý chung muốn yên ỏn, thờ phật thánh, rồi xin đi làm, và quả thật cha mẹ vẫn cho em đi làm, vì chưa đến thời đến vận, vẫn chưa mãn hạn trần gian nên cha mẹ vẫn cho ra ngoài đi làm nhưng phải làm cả việc âm, nghĩa là song song 2 việc, nếu em xin chỉ làm việc trần thì không bao giờ được, ra trường 2 ngày em xin được việc ngay cha mẹ cho làm công việc như bây giờ rất nhàn ko gò bó thời gian mà vẫn có thể làm việc thánh được
    từ đầu năm đến giờ em rất năng đi đền phủ, đi dự hầu và ra chùa tụng kinh niệm phật
    Xin mọi người hoan hỉ cho em ý kiến, em là người căn số nhà thánh hay tà ma ( bởi vì em bị cơ hành rất ít, không điên dại, em vẫn họ hành và đi làm đầy đủ )
    Có thể đọc bài mọi người cho rằng em kể lể khoe mẽ, nhưng xin mọi người hoan hỉ vì nếu không viết rõ và hết mọi người sẽ rất khó nhận định ạ

    Cám ơn mọi người, a di đà phật
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/6/13

    Bình Luận Bằng Facebook

  2. Hung1

    Hung1 New Member

    Theo tôi thì bạn không phải lăn tăn gì cả.Vì nếu có là tà,ma bạn đâu có làm gì ác đâu,mà bạn đi giúp người.
     
  3. nguyenthitam

    nguyenthitam New Member

    Trc nay vẫn mãi phân vân nt à anh
     
  4. huongthien82

    huongthien82 New Member

    Xin hỏi khi bạn hầu từ nhà trần đến tứ phủ bạn có bị ngáp ko
     
  5. snowkenkyo8x

    snowkenkyo8x New Member

    Mình chưa hầu bao giờ nhưng lúc bắt đầu soi hoặc sắp ốp mình ngáp 7 cái, xong thì ngáp 3 cái

    ---------- Post added at 10:33 PM ---------- Previous post was at 10:32 PM ----------

    Vâng mình cũng nghĩ thế bạn ak

    ---------- Post added at 10:35 PM ---------- Previous post was at 10:33 PM ----------

    Thật ra mình tin vào nhà thánh, chỉ đôi lúc phân vân hoặc có người nói mình thì mình nghĩ
     
  6. nguyenthitam

    nguyenthitam New Member

    Vậy thì đặt niềm tin vào một thứ thôi, phân vân chỉ làm a thêm lạc đg thôi, chẳng phải suy nghĩ nhìu đâu, cốt sao mình nhất tâm giúp ng, chứ nhìu ng đồng thật nhưng hại ng thì sao, nên làm việc thiện là ok rồi, trên còn thử thách thì còn lắm vấn đề, chúc a sớm giải quyết tốt mọi vấn đề
     
  7. snowkenkyo8x

    snowkenkyo8x New Member

    Vâng, mình cũng luôn nghĩ vậy bạn ak, mình luôn đặt chũ
    Tâm chữ thiện làm đầu
     
  8. chuotmi

    chuotmi Member

    Nhà bạn cũng giống nhà mình ngày xưa, cụ mình cũng thờ nhà Trần. Cụ mình mất thì nhà mình dọn gian thờ đấy đi. Sau chưa thấy ai thờ lại.

    Nhà mình đất cũng rất dữ. Nhà mình bị chiếm đất nhưng cuối cùng nhà chiếm của nhà mình chả ai ở được, đem bán cho 3 4 nhà cũng chả ai ở được, cũng bị dựng giường như nhà bạn, đến h vẫn phải để không :). Cụ nhà mình ngày xưa thì chỉ thờ chứ ko làm việc. Mình giờ cũng bị báo sau phải thờ, nhưng mình sát về tứ phủ. Mình sát quá nên cũng nhất tâm ra mở phủ rồi nhưng mình chỉ hi vọng sau nếu có phải thờ thì không phải làm việc. Vì mình còn nặng trần lắm ko cáng đáng nổi. Mình cũng sợ lắm vì mọi người bảo thờ nhà Trần là sát bóng lắm... mà cụ mình ngày xưa thờ nhà Trần nên mình cũng ko biết mình có liên quan gì ko. Mà đọc chuyện của bạn mình càng sợ. Mình lại là đàn bà nên ko muốn sát quá về bên Đức Ông vì bên Đức Ông thiên nhiều về binh trận... trừ tà... Mình chỉ muốn được làm người thường đi làm bình thường. Hix, mong là các Ngài thương con.
     
  9. thanhlongvanhero

    thanhlongvanhero New Member

    Đối với mình thì nhiều cái mơ hồ lắm.... mình chưa có điện phủ gì nhưng nhờ ơn phúc và uy trên thương nên ra đường ai chết ở đâu như tn mình đều biết, vào nhà ai mà có người thiêng tớ có thể tả được hình dang người đóa, tớ cũng hay tích thiện làm phúc lắm, tớ cũng xin làm 2 việc cùng lúc..... ban ngày đi làm nhà nước tôi và T7 CN thì tớ siêng đi lễ chùa.. tớ vẫn xin // 2 việc.... là bóng tà hay bóng thiện nếu làm phúc cho người thì là thiện.... tâm có phật thì k lo gì cậu à
     
  10. snowkenkyo8x

    snowkenkyo8x New Member

    Thật sự thì chấm lính chấm đồng trúng ai người đó hưởng, ban đầu mình cũng sợ nhưng càng về sau mình càng hiểu ra cung phụng phật thánh, giúp người trân gian là một việc tốt, mình cũng muốn là người bình thường nhưng căn mệnh đã định khó mà cưỡng cầu

    ---------- Post added at 09:55 AM ---------- Previous post was at 09:53 AM ----------

    Vâng cám ơn bạn, đúng là tâm có phật, làm thiện thì ko thể nào ác được
     
  11. thanhthuy6

    thanhthuy6 New Member

    Bạn từ nhỏ đã được vào cửa Đức Thánh Trần, lại ở trên mảnh đất có tâm linh thờ Thánh. Nên bạn bị Cha mẹ gọi ra truyền đăng kế vị, phải xây thành lập ấp, thờ một đền một phủ rồi. Cha mẹ sang tai, và cho bạn biết quyền phép thông qua nhiều sự việc như thế rồi, bây giờ bạn đã lập đền phủ thờ nhà ngài rồi, mà vẫn mơ hồ như thế sao? Tà mà nào mà ở trong người con nhà Thánh được chứ? có chăng cũng chỉ là bóng bà cô ông mãnh của dòng họ, vong chúng sinh linh thiêng về âm phù dương trợ giúp sức bạn hành sự theo sắc lệnh của nhà ngài mà thôi.
    Theo cá nhân tôi, tình hình của bạn hiện tại khá ổn. Nhưng về lâu dài, bạn nên hầu hạ cha mẹ hàng năm để giữ yên bản mệnh thờ tự, giữ lấy đường công chức nghĩa danh ở đời
     
  12. ghecodoi

    ghecodoi New Member

    anh ak,, khi cha mẹ chưa dạy đủ quyền đủ phép thì chưa phải ngồi 1 chỗ mà xem đâu,, cũng như các a các chị,, 3 năm thử lính, 9 năm thử đồng,, mình làm việc thiện thì dù có là tà đi chăng nữa thì cũng là tích phúc,, n mà đức thánh ông là người sát quỷ trừ tà,,đền phủ nhà ngài bao nhiêu binh tướng, quan quân mà để tà nó nhảy vào ốp trong đền phủ dk sao??nếu như mà tà nó vào đấy ốp đk đồng thì đức thánh ngài bây giờ ngự ở đâu ,, đức thánh Trần sẽ mất hết oai linh sao? Là 1 người con nhà trần a hãy tự haqof vì điều đó a ạ,,
    Đồng nhà Trần thường rất ít ngồi soi , xem bói như 4 phủ,,thường làm việc âm thì mình làm ntn a cũng đã và đang làm nên a cũng biết rồi đấy,, thê nên mình vẫn đk làm việc trần ,, ,, làm đk 2 việc song song a ạ, nhưng các thầy đồng làm tôi đôi nước có làm việc bên 4 phủ thì sẽ vẫn ngồi soi như bình thường,,
    Ngày trước bản thân e cũng vậy,, Vương cô về trao ấn trao quyết dạy dỗ ,, sau 3 năm về điện giờ e tu theo cô đệ nhất nên ít làm việc và k ốp nhiều như ngày xưa nữa,, cảm thấy vững đông vững bóng yên tâm hơn nhiều a ạ,, n có việc thì vẫn phải làm a ạ
    Babj chuotmi cũng có hoàn cảnh rất là giống vs minh,, có gì mong ac cùng chia se, mình cùng tu học ac chj ak
     
  13. huongthien82

    huongthien82 New Member

    Bạn đã có lệnh để làm việc rồi nhưng chưa hầu. Theo kinh nghiệm của các đồng cựu thì ai có căn quả mà trưa ra trình đồng thì đi lễ ở đền phủ hoặc chỉ cần lên hương là sẽ bị ngáp sái quai hàm. Nếu đã trình rồi mà bị ngáp 1 chút thì vẫn ko sao. tuy nhiên nhất là khi làm việc nhà thánh mà bạn lại bị ngáp nhiều như vậy mới làm được việc làm xong lại ngáp thì quả cũng hơi đáng ngại 1 chút chắc là hơi có tà thì phải. Nhất là những ai ra hầu mà trong khi thỉnh các giá về hầu cứ về giá nào là ngáp giá đấy thì khẳng định luôn đó là bóng tà ko phải bóng thánh. Đây chỉ là kinh nghiệm của mọi người mình nói có gì sai mong bạn hoan hỷ. Mà bạn cứ cứu người bằng cái tâm thì nếu có tà thì bạn cũng sẽ vượt qua và chiến thắng được tà. Chúc bạn vứng tin vào chính bản thân mình.
     
  14. huuthang_pro

    huuthang_pro New Member

    Người xưa có câu "3 năm thử lính, 9 năm thử đồng", cha mẹ ko bao giờ cho liền mạch đâu bạn ạ, nhà ngài mỗi ngày dạy một ít chứ, nói như thế là sai rồi. Còn mình có tâm nhà ngài cho làm cả việc trần việc âm là tốt, giờ cha mẹ cũng phải cho có danh có diện ở trần cho đời khỏi khinh chứ. Nếu là ma tà bạn ko bao giờ làm đc như vậy, và ko yên ổn như vậy được, đó là cái sai thứ 2 mà người đó nói bạn. Nên bạn yên tâm, từ bi hỉ xả, kệ người ta nói gì, mình cứ làm từ tâm là ok rồi. hi hi.chúc bạn luôn thành công trên con đường đạo và đường đời. A Di Đà Phật
     
  15. snowkenkyo8x

    snowkenkyo8x New Member

    Vâng nhà em có bà tổ cô rất thiêng, bà đi theo mẫu, bà lại rất hợp với em và hay bay bóng giúp đỡ em

    ---------- Post added at 12:22 PM ---------- Previous post was at 12:14 PM ----------

    Mình chưa ra trình đồng mở phủ, mình cũng chưa tráng bóng bao giờ, vì theo như mình biết đồng soi, nhất là nhà trần chỉ cần tôn hương đội lệnh là làm được việc, vì chưa hầu bao giờ nên mình cũng ko biết mỗi giá có ngáp ko nhưng đi dự hầu thì mình tỉnh táo lắm, nếu giá nào về thì mình thấy ngay, bóng dáng, quần áo, nhưng ko cho nhìn rõ diện
    nhưng mình biết khi soi xét mình ngáp 7 cái chảy cả nước mắt lúc đó nhà ngài bắt đầu vào soi xét, và khi soi xong sẽ ngáp tiếp ý là hết bóng hoặc xem xong, nhưng ko phải lúc nào cũng ngáp, chỉ là nhà nào có tà, âm binh, hoặc có việc xảy ra nặng mới thế, còn bình thường thì cứ soi thôi, chỉ cần hỏi ko cần phải biết mặt hay địa chỉ tên tuổi, 1 người chưa gặp bao giờ nếu gọi qua điện thoại mình cũng soi được, thường khi soi người mình rất nặng, nếu soi âm thì lại càng mệt mỏi hơn
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/6/13
  16. thanhlongvanhero

    thanhlongvanhero New Member

    nhân Tiện đây mọi người chỉ giúp và khai tuệ cho tớ 1 tí: đoá là cứ đến ngày lễ hay ngày của đức phật là tớ toàn bị hắt hơi mà k thèm hắt hơi 1-3 cái đâu toàn hắt hơi 5-8 cái liên hồi, theo như tớ quan sát để ý ngày lễ của Thánh thì hắt hơi 5 or 7 cái
    còn đức phật thì 6 or 8 cái...
    mọi người lý giải giúp mình với.... thanks các bạn!
     
  17. huongthien82

    huongthien82 New Member

    Bạn có thê phát tâm cô ng đức soi giúp mình qua đt đc ko số đt của mình 0963 846 968. Cảm ơn bạn nhiều. A di đà phật
     
  18. chuotmi

    chuotmi Member

    Chỉ đơn giản là ngáp thôi thì sao khẳng định được là Tà hay là Thánh? Em ko thích nhận định này, quá thiếu căn cứ+ dễ gây hoang mang. Em thấy nếu chỉ dựa vào hiện tượng ngáp ko thì chẳng kết luận được gì. Người thường chả căn quả tà ma gì mà thiếu ngủ thì hôm sau ngáp cả ngày dù là ở chỗ nào lúc đang làm gì thì e thấy cũng ko có gì đáng phải lưu ý.
     
  19. chuotmi

    chuotmi Member

    Đúng là thờ về nhà Trần ko nhất thiết phải hầu đâu. Tớ đọc nhiều bài viết trên mạng + nghe thầy tớ nói đều bảo thế. Cụ tớ ngày xưa cũng thế. Bây giờ mới hầu nhiều thôi.

    Mà tớ đọc thấy bài của bạn bảo ngta bảo là tà vì bạn ko phải ngồi nhà làm việc mà được đi làm ngoài. Báo để bạn mừng là cụ nhà tớ ngày xưa cũng thờ các Ngài, tớ ko rõ cụ thể lý do hay câu chuyện của cụ tớ trước khi lập ban thờ là như thế nào, nhưng cụ tớ không phải làm việc, làm nghề nông. Và nhà tớ ngày xưa cũng may mắn cả 3 lần giặc đến đều thoát ko bị đốt nhà, các con của cụ tớ đều thọ cả. Tớ nghĩ đã đến mức thờ Ngài tại gia thì mình phải tuyệt đối tin tưởng rồi bạn ạ, chứ nếu đã thờ mà còn dao động thì rất khó. Mà đúng là tớ nghĩ quan trọng nhất là mình sống thế nào. Mình mà sống quang minh chính đại thì ko sợ thu hút tà đâu bạn ạ. Khác đường thì ko thể đi cùng nhau được. Tớ nghĩ bạn nên đọc lại điển tích về Đức Ông, sử ngày xưa để lại rất nhiều, kể cả văn bản Đức Ông tự soạn, rồi tự chiếu vào mình, sẽ thấy bạn thờ tà hay thờ Thánh.

    ---------- Post added at 04:17 PM ---------- Previous post was at 04:10 PM ----------

    Trần Hưng Đạo

    [TABLE="class: infobox vcard, width: 285"]
    [TR]
    [TD="align: center"] [TABLE]
    [TR]
    [TD="class: fn, colspan: 2, align: center"]Trần Hưng Đạo[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="colspan: 2, align: center"]Hưng Đạo Vương (chi tiết...)[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="colspan: 2, align: center"][/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="colspan: 2, align: center"]Quốc công Tiết chế[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="colspan: 2, align: center"][/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TH]Vợ[/TH]
    [TD]Nguyên Từ quốc mẫu[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TH="colspan: 2"]Tên húy[/TH]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="colspan: 2"]Trần Quốc Tuấn[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TH]Thụy hiệu[/TH]
    [TD]Thái sư Thượng Phụ Quốc công Nhân Vũ Hưng Đạo Đại Vương[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TH]Triều đại[/TH]
    [TD]Nhà Trần[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TH]Thân phụ[/TH]
    [TD]An Sinh vương Trần Liễu[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TH]Thân mẫu[/TH]
    [TD]Thiện Đạo quốc mẫu[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TH]Sinh[/TH]
    [TD]1228
    Huyện Hưng Hà, Thái Bình.[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TH]Mất[/TH]
    [TD]1300
    Vạn Kiếp, Đại Việt (Chí Linh, Việt Nam)[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TH]An táng[/TH]
    [TD]Vườn An Lạc[/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    Trần Hưng Đạo (chữ Hán: 陳興道) (1228 - 1300), còn được gọi là Hưng Đạo Vương, tên thật là Trần Quốc Tuấn (陳國峻); là nhà chính trị, nhà quân sự kiệt xuất, và là nhà văn Việt Nam thời Trần.

    Thân thế và sự nghiệp

    Thân thế
    Trần Hưng Đạo' là con trai An Sinh Vương Trần Liễu, gọi vua Trần Thái Tông bằng chú ruột [SUP][1][/SUP], và Công chúa Thụy Bà (chị ruột của vua Trần Thái Tông, và là cô ruột Trần Quốc Tuấn) là mẹ nuôi của ông [SUP][2][/SUP]. Nguyên quán ông huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình.
    Ông là người có “dung mạo khôi ngô, thông minh hơn người”, và nhờ “được những người tài giỏi đến giảng dạy” mà ông sớm trở thành người “đọc thông hiểu rộng, có tài văn võ” [SUP][3][/SUP].
    Ba lần chống quân Nguyên Mông

    Bài chi tiết: Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt
    Trần Hưng Đạo trở thành võ quan nhà Trần lúc nào không rõ, chỉ biết vào tháng Chín (âm lịch) năm Đinh Tỵ (1257), ông giữ quyền “tiết chế” để chuẩn bị chống lại cuộc xâm lược của quân Nguyên Mông. Sách Đại Việt sử ký toàn thư chép: "Tháng 9 (1257), (Trần Thái Tông) xuống chiếu, lệnh (cho) tả hữu tướng quân đem quân thủy bộ ra ngăn giữ biên giới (phía Bắc) theo sự tiết chế của (Trần) Quốc Tuấn" [SUP][4][/SUP].
    Sau khi đánh lui được quân Nguyên Mông lần đầu (1258), tháng Mười (âm lịch) năm 1283, để chuẩn bị kháng chiến lần hai (1285), Trần Hưng Đạo được vua Trần Nhân Tông phong làm Quốc công Tiết chế thống lĩnh các lực lượng quân sự. Tháng Tám (âm lịch) năm sau (1284), ông cho duyệt quân ở bến Đông Bộ Đầu (gần dốc Hàng Than, Hà Nội ngày nay), đọc bài "Hịch tướng sĩ" nổi tiếng, rồi chia quân đóng giữ nơi hiểm yếu.
    Đầu năm 1285, tức 27 năm sau, quân Nguyên Mông lại ào ạt tiến công vào phía bắc và vùng Thanh Hóa-Nghệ An. Để bảo toàn lực lượng và thực hiện kế "thanh dã" (vườn không nhà trống), Trần Hưng Đạo ra lệnh rút quân. Quân xâm lược vào Thăng Long rồi tiến xuống Thiên Trường (vùng Nam Định) đuổi theo vua Trần. Vua Trần Thánh Tông lo ngại, vờ hỏi ông xem có nên hàng không. Ông khảng khái trả lời "Bệ hạ chém đầu tôi rồi hãy hàng" [SUP][5][/SUP]. Tháng 5 (dương lịch) năm ấy (1285), ông vạch kế hoạch tổng phản công. Chỉ sau một tháng chiến đấu quyết liệt với các trận Hàm Tử, Chương Dương, Tây Kết, Vạn Kiếp,...quân dân nhà Trần đã đánh tan đội quân Nguyên Mông, giải phóng đất nước.
    Cuối năm 1287, nhà Nguyên xâm lược lần thứ ba. Trần Nhân Tông hỏi: "Năm nay đánh giặc thế nào?". Trần Hưng Đạo đáp: "Năm nay thế giặc nhàn". Khi đoàn thuyền lương đối phương bị tiêu diệt ở Vân Đồn, chủ tướng là Hoàng tử Thoát Hoan phải rút lui, ông bố trí lực lượng mai phục ở cửa sông Bạch Đằng trực tiếp tổ chức chiến trường tiêu diệt toàn bộ binh thuyền của Ô Mã Nhi vào tháng Tư (âm lịch) năm Mậu Tý (1288). Thoát Hoan nghe tin đội quân thủy đã vỡ tan rồi, liền dẫn tàn quân tháo chạy về nước, dọc đường bị quân Việt đón đánh khiến "quân sĩ mười phần, tổn hại mất 5, 8 phần". Thoát Hoan phải chui vào ống đồng để trốn chạy về nước.[SUP][6][/SUP].

    Lui về Vạn Kiếp rồi qua đời
    Tháng Tư (âm lịch) năm Kỷ Sửu (1289), luận công ba lần đánh đuổi quân Nguyên Mông, Trần Hưng Đạo được phong tước Hưng Đạo đại vương. Sau đó, ông lui về ở Vạn Kiếp, là nơi ông được phong ấp (nay thuộc xã Hưng Đạo, thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương). Nhân dân lúc bấy giờ kính trọng ông, lập đền thờ sống (sinh từ) ông ở Vạn Kiếp. Tại đền có bài văn bia của vua Trần Thánh Tông, ví ông với Thượng phụ (tức Khương Tử Nha)[SUP][7][/SUP]
    Tháng Sáu (âm lịch) năm Canh Tý (1300), ông lâm bệnh, được vua Trần Anh Tông tới thăm và hỏi về kế sách chống ngăn “giặc phương Bắc”. Chữa mãi không khỏi bệnh, ông mất ngày 20 tháng Tám (âm lịch) năm ấy, thọ khoảng 70 tuổi.
    Khi sắp mất, Trần Hưng Đạo dặn các con rằng: "Ta chết thì phải hỏa táng, lấy vật tròn đựng xương, bí mật chôn trong vườn An Lạc, rồi san đất và trồng cây như cũ, để người đời không biết chỗ nào, lại phải làm sao cho mau mục"[SUP][8][/SUP]
    Nghe tin Trần Hưng Đạo mất, triều đình nhà Trần phong tặng ông là "Thái sư Thượng Phụ Thựơng Quốc công Nhân Vũ Hưng Đạo Đại Vương". Ông được nhân dân cả nước tôn vinh là "Đức Thánh Trần" và lập đền thờ ở nhiều nơi, song nổi tiếng hơn cả là Đền Kiếp Bạc ở xã Hưng Đạo (Chí Linh, Hải Dương). Đây là nơi ông lập căn cứ, tích trữ lương thực, huấn luyện quân sĩ trong các cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông.

    Tác phẩm
    Tác phẩm của Trần Hưng Đạo hiện còn:

    • Dụ chư tỳ tướng hịch văn (Bài văn hịch hiểu dụ các tỳ tướng, quen gọi là Hịch tướng sĩ).
    • Binh gia diệu lý yếu lược (Tóm lược chỗ cốt yếu trong nguyên lý kỳ diệu của nhà binh, còn gọi là Binh thư yếu lược)
    • Vạn Kiếp tông bí truyền thư (Sách bí truyền của tông phái Vạn Kiếp) nhưng văn bản đã thất lạc, chỉ còn lại bài Tựa của tướng Trần Khánh Dư đề ở đầu sách, được Đại Việt sử ký toàn thư (quyển VI) ghi lại.
    Ghi nhận công lao
    [​IMG]
    Dưới sự lãnh đạo của Trần Hưng Đạo, quân đội nhà Trần đã vượt qua vô vàn khó khăn và hiểm nguy, ba lần đánh tan hàng vạn quân Nguyên Mông xâm lược, giành thắng lợi lẫy lừng, “tiếng vang đến phương Bắc, khiến chúng thường gọi ông là An Nam Hưng Đạo Vương mà không dám gọi thẳng tên”[SUP][9][/SUP]. Công lao to lớn này đã đưa ông lên hàng “thiên tài quân sự có tầm chiến lược, và là một anh hùng dân tộc bậc nhất của nhà Trần” [SUP][10][/SUP].

    Là một Tiết chế đầy tài năng, khi "dụng binh biết đợi thời, biết thừa thế tiến thoái"[SUP][11][/SUP], đặc biệt là có một có một lòng tin sắt đá vào sức mạnh và ý chí của nhân dân, của tướng sĩ, nên Trần Hưng Đạo đã đề ra một đường lối kháng chiến ưu việt, tiêu biểu là các cuộc rút lui chiến lược khỏi kinh thành Thăng Long, để bảo toàn lực lượng. Kế hoạch "thanh dã" (vườn không nhà trống) và những hoạt động phối hợp nhịp nhàng giữa “hương binh” và quân triều đình, những trận tập kích và phục kích có ý nghĩa quyết định đối với cả chiến dịch như ở Chương Dương, Hàm Tử, Tây Kết, Vân Đồn, và nhất là ở Bạch Đằng...đã làm cho tên tuổi ông bất tử [SUP][10][/SUP].

    Có thể nói tư tưởng quán xuyến suốt đời của Trần Hưng Đạo, là một tấm lòng tận tụy đối với đất nước, là ý muốn đoàn kết mọi tầng lớp trong dân tộc thành một lực lượng thống nhất, là tinh thần yêu thương dân. Cho nên trước khi mất, ông vẫn còn dặn vua Trần Anh Tông rằng: "Phải nới sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc" cho sự nghiệp lâu dài của nước nhà[SUP][10][/SUP].

    Sử liệu liên quan

    Vì nước, quên thù nhà
    Năm Đinh Dậu (1237), Thái sư Trần Thủ Độ ép Trần Liễu (cha Trần Hưng Đạo) phải nhường vợ là Thuận Thiên Công chúa (chị của Lý Chiêu Hoàng) cho em ruột là vua Trần Thái Tông (Trần Cảnh) dù bà này đã có thai với Trần Liễu được ba tháng, đồng giáng Lý Chiêu Hoàng (đang là Hoàng hậu) xuống làm Công chúa. Phẫn uất, Trẫn Liễu họp quân làm loạn. Trần Thái Tông chán nản bỏ đi lên Yên Tử. Sau Trần Liễu biết không làm gì được phải đóng giả làm người đánh cá trốn lên thuyền vua Trần Thái Tông xin tha tội. Trần Thủ Độ biết được, cầm gươm đến định giết Trần Liễu nhưng Thái Tông lấy thân mình che cho Trần Liễu. Trần Liễu được tha tội nhưng quân lính theo ông đều bị giết [SUP][12][/SUP]. Mang lòng hậm hực, Trần Liễu tìm khắp những người tài nghệ để dạy Trần Quốc Tuấn (tức Trần Hưng Đạo). Lúc sắp mất, ông cầm tay Quốc Tuấn, trăng trối rằng: "Con không vì cha lấy được thiên hạ, thì cha chết dưới suối vàng cũng không nhắm mắt được". Quốc Tuấn ghi để trong lòng, nhưng không cho là phải. Đến khi vận nước lung lay, quyền quân quyền nước đều do ở mình, Trần Quốc Tuấn đem lời cha trăng trối để dò ý hai thuộc tướng thân tín là Dã TượngYết Kiêu. Hai người thuộc hạ ấy can rằng: "Làm kế ấy tuy được phú quý một thời nhưng để lại tiếng xấu ngàn năm. Nay Đại Vương há chẳng đủ phú và quý hay sao? Chúng tôi thề xin chết già làm gia nô, chứ không muốn làm quan mà không có trung hiếu"...Trần Quốc Tuấn cảm phục đến khóc, khen ngợi hai người.
    Một hôm Trần Quốc Tuấn vờ hỏi con ông là Hưng Vũ vương: "Người xưa có cả thiên hạ để truyền cho con cháu, con nghĩ thế nào? Hưng Vũ vương thưa: "Dẫu khác họ cũng không nên, huống chi là cùng một họ!". Trần Quốc Tuấn ngẫm cho là phải. Lại một hôm ông đem chuyện ấy hỏi người con thứ là Hưng Nhượng vương Trần Quốc Tảng. Quốc Tảng tiến lên thưa: "Tống Thái Tổ vốn là một ông lão làm ruộng, đã thừa cơ dấy vận nên có được thiên hạ". Trần Quốc Tuấn rút gươm kể tội: "Tên loạn thần là từ đứa con bất hiếu mà ra" và định giết Quốc Tảng, Hưng Vũ vương hay tin, vội chạy tới khóc lóc xin chịu tội thay, Trần Quốc Tuấn mới tha. Sau đó, ông dặn Hưng Vũ vương: "Sau khi ta chết, đậy nắp quan tài đã rồi mới cho Quốc Tảng vào viếng" [SUP][13][/SUP].
    Năm Ất Dậu (1285), thế quân Nguyên Mông bức bách, hai vua Trần ngầm đi chiếc thuyền nhỏ đến Tam Trĩ nguyên (sông Ba Chẽ, thuộc tỉnh Quảng Ninh ngày nay), sai người đưa thuyền ngự ra Ngọc Sơn (mũi biển thuộc châu Vạn Ninh, gần Móng Cái, nay thuộc tỉnh Quảng Ninh) để đánh lừa quân xâm lược. Sách Đại Việt sử ký toàn thư kể: "Lúc ấy, xa giá nhà vua đang phiêu giạt, mà Trần Quốc Tuấn vốn có kỳ tài, lại còn mối hiềm cũ của An Sinh vương, nên có nhiều người nghi ngại. Trần Quốc Tuấn theo vua, tay cầm chiếc gậy có bịt sắt nhọn. Mọi người đều gườm mắt nhìn. Trần Quốc Tuấn liền rút đầu sắt nhọn vứt đi chỉ chống gậy không mà đi. Còn nhiều việc nữa, đại loại như thế"[SUP][14][/SUP].

    Không tham chức, biết gạt bỏ hiềm khích riêng
    Trước kia, Trần Thánh Tông thân đi đánh giặc, Trần Quang Khải theo hầu, ghế tể tướng bỏ không, vừa lúc có sứ phương bắc đến. Trần Thái Tông gọi Trần Hưng Đạo tới bảo: "Thượng tướng đi theo hầu vắng, trẫm định lấy khanh làm Tư đồ để tiếp sứ phương Bắc".Trần Hưng Đạo thưa: "Việc tiếp sứ giả, thần không dám từ chối, còn như phong thần làm Tư đồ thì thần không dám vâng chiếu. Huống chi Quan gia đi đánh giặc xa, Thái sư theo hầu mà bệ hạ lại tự ý phong chức, thì tình nghĩa trên dưới, e có chỗ chưa ổn, sẽ không làm vui lòng Quan gia và Thượng tướng. Đợi khi xa giá trở về, sẽ xin vâng mệnh cũng chưa muộn."
    Một hôm, Trần Hưng Đạo từ Vạn Kiếp tới, Trần Quang Khải xuống thuyền chơi suốt ngày mới trở về. Trần Quang Khải vốn sợ tắm gội, Trần Hưng Đạo thì thích tắm thơm, từng đùa bảo Trần Quang Khải: "Mình mẩy cáu bẩn, xin tắm giùm", rồi cởi áo Trần Quang Khải ra, dùng nước thơm tắm cho ông và nói: "Hôm nay được tắm cho Thượng tướng". Trần Quang Khải cũng nói: "Hôm nay được Quốc công tắm rửa cho". Từ đó, tình nghĩa qua lại giữa hai ông ngày càng thêm mặn. Bản thân làm tướng văn, tướng võ, giúp rập nhà vua, hai ông đứng hàng đầu [SUP][15][/SUP]
    Sử cũ cũng kể rằng bấy giờ Hưng Vũ vương Nghiễn (là con trai của Trần Quốc Tuấn, lại có công đánh giặc) được lấy Công chúa Thiên Thụy, thế nhưng tướng Trần Khánh Dư lại thông dâm với Thiên Thụy, khiến nhà vua phải xuống chiếu trách phạt và đuổi Khánh Dư về Chí Linh vì "sợ phật ý Quốc Tuấn". Vậy mà khi quân Nguyên Mông sang xâm lược Đại Việt lần thứ 3, Trần Hưng Đạo đã gạt bỏ hiềm riêng, tin cậy "giao hết công việc biên thùy cho phó tướng Vân Đồn là Nhân Huệ vương Trần Khánh Dư" khi ông này được phục chức. Ngoài ra, khi soạn xong Vạn Kiếp tông bí truyền thư, thì Trần Khánh Dư cũng là người được ông chọn để viết bài Tựa cho sách[SUP][16][/SUP].

    Khéo tiến cử người tài giỏi, kính cẩn giữ tiết làm tôi

    [​IMG] [​IMG]
    Cổng vào đền thờ Trần Hưng Đạo ở quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh


    [​IMG] [​IMG]

    Trần Hưng Đạo khéo tiến cử người tài giỏi cho đất nước, như Dã Tượng, Yết Kiêu là gia thần của ông, có dự công dẹp Ô Mã Nhi, Toa Đô. Các người nổi tiếng khác như Phạm Ngũ Lão, Trần Thì Kiến, Trương Hán Siêu, Phạm Lãm, Trịnh Dũ, Ngô Sĩ Thường, Nguyễn Thế Trực vốn là môn khách của ông, đều nổi tiếng thời đó về văn chương và chính sự [SUP][17][/SUP]
    Vì có công lao lớn nên nhà vua gia phong ông là Thượng quốc công, cho phép ông được quyền phong tước cho người khác, từ minh tự trở xuống, chỉ có tước hầu thì phong trước rồi tâu sau. Nhưng Trần Hưng Đạo chưa bao giờ phong tước cho một người nào. Khi quân Nguyên vào xâm chiếm nước Việt, ông lệnh cho nhà giàu bỏ thóc ra cấp lương quân, mà cũng chỉ cho họ làm lang tướng giả chứ không cho họ tước lang thực, ông rất kính cẩn giữ tiết làm tôi...[SUP][18][/SUP]

    Bị chọc vào đầu đến chảy máu, sắc mặt vẫn không thay đổi
    Đầu năm Tân Tỵ (1281), vua Nguyên Mông là Hốt Tất Liệt lại sai Sài Xuân đem ngàn quân hộ tống nhóm Trần Di Ái về nước. Sách Đại Việt sử ký toàn thư chép: "Sài Xuân ngạo mạn vô lễ, cưỡi ngựa đi thẳng vào cửa Dương Minh. Quân sĩ Thiên Trường ngăn lại, Xuân dùng roi ngựa quất họ bị thương ở đầu... Vua (Trần Nhân Tông) sai Trần Quang Khải đến sứ quán khoản tiếp. Xuân nằm khểnh không ra, Quang Khải vào hẳn trong phòng, hắn cũng không dậy tiếp. Hưng Đạo Vương Quốc Tuấn nghe thấy thế, tâu xin đến sứ quán xem Xuân làm gì. Lúc ấy Quốc Tuấn đã gọt tóc, mặc áo vải. Đến sứ quán, ông đi thẳng vào trong phòng. Xuân đứng dậy vái chào mời ngồi. Mọi người đều kinh ngạc, có biết đâu gọt tóc, mặc áo vải là hình dạng nhà sư phương Bắc. Ông ngồi xuống pha trà, cùng uống với hắn. Người hầu của Xuân cầm cái tên đứng sau Quốc Tuấn, chọc vào đầu đến chảy máu, nhưng sắc mặt Quốc Tuấn vẫn không hề thay đổi. Khi trở về, Xuân ra cửa tiễn ông..."[SUP][19][/SUP]
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/6/13
  20. chuotmi

    chuotmi Member

    Lời tâm huyết trước khi mất

    Tháng Sáu (âm lịch) năm Canh Tý (1300), Trần Hưng Đạo ốm. Vua Trần Anh Tông ngự tới nhà thăm, hỏi rằng: "Nếu có điều chẳng may, mà giặc phương Bắc lại sang xâm lược thì kế sách như thế nào?". Ông trả lời: "Ngày xưa Triệu Vũ Đế (tức Triệu Đà) dựng nước, vua nhà Hán cho quân đánh, nhân dân làm kế thanh dã (vườn không nhà trống), đại quân ra Khâm Châu, Liêm Châu đánh vào Trường Sa, Hồ Nam, còn đoản binh thì đánh úp phía sau. Đó là một thời. Đời nhà Đinh, nhà Tiền Lê dùng người tài giỏi, đất phương nam mới mạnh mà phương bắc thì mệt mỏi suy yếu, trên dưới một dạ, lòng dân không lìa, xây thành Bình Lỗ mà phá được quân Tống. Đó lại là một thời. Vua nhà Lý mở nền, nhà Tống xâm phạm địa giới, dùng Lý Thường Kiệt đánh Khâm, Liêm, đến tận Mai Lĩnh là vì có thế. Vừa rồi Toa Đô, Ô Mã Nhi bốn mặt bao vây. Vì vua tôi đồng tâm, anh em hòa mục, cả nước góp sức, giặc phải bị bắt. Đó là trời xui nên vậy. Đại khái, nó cậy trường trận, ta dựa vào đoản binh. Dùng đoản binh chế trường trận là sự thường của binh pháp. Nếu chỉ thấy quân nó kéo đến như lửa, như gió thì thế dễ chế ngự. Nếu nó tiến chậm như các tằm ăn, không cầu thắng chóng, thì phải chọn dùng tướng giỏi, xem xét quyền biến, như đánh cờ vậy, tùy thời tạo thế, có được đội quân một lòng như cha con thì mới dùng được. Vả lại, khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước vậy"[SUP][20][/SUP].

    VINH DANH

    Giúp nên cơ nghiệp Trùng Hưng công lao hàng bậc nhất.Dẫu đã mất mà uy phong còn bẻ gãy giặc Bắc.Thanh kiếm dài tựa ngoài trời thuở xưa, đêm đêm thường rít lên như gió. Uy linh khắp biển Đông, sóng cả yên lặng.Ân trạch ở Phần Dương có sánh cũng bằng thừa.Mãi khiến giặc Hồ phải biết tay tài giỏi .

    Đền thờ
    Đền Bảo Lộc, tỉnh Nam Định
    • Đền Tân Phẩm, tỉnh Thừa Thiên Huế
    • Đền Trần Thương, tỉnh Hà Nam
    • Đền thờ Đức Thánh Trần Hưng ĐạoThành phố Hồ Chí Minh
    • Đền A Sào, xã An Thái, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình
    • Điện Thờ Đức Thánh TRần, thôn Quang Trung , xã Diên Hông, huyện Thanh Miện,tỉnh Hải Dương.
    • Đền thờ Đức Thánh Trần, ấp Lai Khê, xã Lai Hưng, huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương.
    Câu nói nổi tiếng

    [TABLE="class: cquote"]
    [TR]
    [TD="align: left"]“[/TD]
    [TD]Bệ hạ chém đầu tôi trước rồi hãy hàng[/TD]
    [TD="width: 20, align: right"]”[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="colspan: 3"]
    —Trả lời Thái thượng hoàng Trần Thánh Tông trong cuộc kháng chiến lần 2​
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    [TABLE="class: cquote"]
    [TR]
    [TD="align: left"]“[/TD]
    [TD]Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xẻ thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, ta cũng cam lòng.[/TD]
    [TD="width: 20, align: right"]”[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="colspan: 3"]
    —Hịch tướng sĩ​
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
    [TABLE="class: cquote"]
    [TR]
    [TD="align: left"]“[/TD]
    [TD]Vua tôi đồng tâm, anh em hòa mục, cả nước góp sức, giặc phải bị bắt. (Nên) khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước vậy.[/TD]
    [TD="width: 20, align: right"]”[/TD]
    [/TR]
    [TR]
    [TD="colspan: 3"]
    —Trả lời Trần Anh Tông về quốc sách giữ nước trước khi mất

    Nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/Trần_Hưng_Đạo
    [/TD]
    [/TR]
    [/TABLE]
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/6/13

Chia sẻ trang này