Cô Chí mìu

Thảo luận trong 'Giải đáp thắc mắc' bắt đầu bởi maianhha, 13/6/11.

Lượt xem: 13,606

  1. cá bống

    cá bống New Member

    Lần đầu tiên mình đc nghe đến đền cô, cảm ơn các bạn.
     
  2. mrduy_88namdinh

    mrduy_88namdinh New Member

    (trả lời bạn damquangvinh)
    -đó là ngài hiển linh cho người trần gian biết đến cô...chứ như bạn nói thì ngày xưa làm gì có lô với đề..nói thế là "cùn" rồi.
    quan hoàng bảy dạy người dân trồng thuốc phiện là để chữa bệnh và bán chứ không phải như bạn hiểu nhé.ngài là người phong lưu-chính trực và là người tài cầm quân và điều binh khiển tướng.
    tất nhiên không ai đi hầu thánh mà xin lôc rồi ngồi chơi chờ ngài gửi lộc về cho...mà lộc ở đây không có nghĩa là "TIỀN". lộc sức khỏe.lộc may mắn.lộc công danh.gặp bạn gặp bè..vv.ai cũng phải làm mà làm rồi ắt sẽ có lộc bạn ạ!
    Phép nhà ngài chẳng sai chút nào đâu.còn không biết bạn làm và hiểu như thế nào.
     
  3. damquangvinh

    damquangvinh New Member


    người trần đắm chìm trong sự mê muội , cuồng tín , danh vọng .......
    tuy không phải là tất cả nhưng đó cũng là chính lí do mà rất nhiều ngừoi mắc vào , để dẫn họ vào đạo , đi lễ ......
    đối với bản thân vinh , đã rất lâu rồi , vinh chưa mở mồm ra xin thần thánh 1 điều gì cả .
    vinh đi lễ , đi chùa , vinh tụng kinh niẹm phật đơn giản đó là sự qui ngưỡng của vinh truóc những anh hùng dân tộc , trước những thể linh có những trình độ tiến hóa cao trong nấc thang tiến hóa , trước trí tuệ , từ bi nơi họ .hay cao hơn là sự tăng trưởng lòng từ bi nơi bản thân vinh chứ vinh không xin , vinh không cầu cho bản thân vinh .
     
  4. damquangvinh

    damquangvinh New Member



    1. cờ bạc hay các hình thúc đánh bạc khác đã có lịch sử hàng ngàn năm .
    2. lịch sư của cây thuốc phiện đã có hàng trăm năm .


    Cây có chất ma túy được du nhập vào Việt Nam đầu tiên là cây thuốc phiện và được trồng ở các tỉnh phía Bắc vào những năm đầu của thế kỷ XVI. Vào thời kỳ này người ta phát hiện ra một số tác dụng trong chữa bệnh của nhựa loại cây thuốc phiện như chữa phong thấp, đường ruột, giảm đau, nhưng sau đó con người cũng đã phát hiện ra những tác hại của nó. Chính vì vậy nhà nước phong kiến Việt Nam đã ban hành những đạo luật để cấm đoán những hành vi liên quan đến trồng và hút thuốc phiện. Vào đầu thế kỷ XVI đến đầu thế kỷ XIX, các chúa Nguyễn và Triều đình nhà Nguyễn đã ban hành một số văn bản pháp luật cấm hành vi trồng hoặc mua bán thuốc phiện. Mặc dù bị cấm gắt gao nhưng do ảnh hưởng của cuộc chiến tranh thuốc phiện giữa Nhà Thanh và thực dân Anh nên ở Việt Nam tình trạng nghiện hút vẫn tăng nhanh, đến nỗi chẳng những dân chúng mà đến cả bọn quan lại, người quyền quí cũng đua nhau hút thuốc phiện.

    Trước tình trạng ấy các chúa Nguyễn và sau đó là Triều đình nhà Nguyễn đã ban hành luật cũng như các chính sách chống thuốc phiện, gồm các nội dung cơ bản sau:

    Thứ nhất , triệt đường cung cấp chất thuốc phiện và ngăn cấm người dân sử dụng thuốc phiện. Để triệt đường cung cấp chất thuốc phiện, nhà nước phong kiến đã ban hành luật với các nội dung:

    - Cấm trồng cây thuốc phiện . Vào năm 1665 đạo luật Cấm trồng cây thuốc phiện đã được ban hành. Một số nội dung của đạo luật đã chỉ ra tác hại của thuốc phiện và cấm trồng cũng như sử dụng thuốc phiện. Đạo luật đã chỉ ra rằng con trai, con gái dùng thuốc phiện để thỏa lòng dâm dật, trộm cướp dùng nó để nhòm ngó nhà người ta. Trong thì Kinh thành, ngoài thì thôn xóm, vì nó mà có khi hỏa hoạn, khánh kiệt tài sản. Vì nó mà thân thể tàn tạ, người chẳng ra người. Chính vì vậy Nhà nước đã cấm quan lại và dân chúng không được trồng và mua bán thuốc phiện. Ai đã trồng thì phải phá đi, người nào chứa giữ thì phải hủy đi. *

    - Triệt đường cung cấp thuốc phiện từ nước ngoài vào Việt Nam. Vào năm 1820 vua Minh Mạng đã quy định thuốc phiện là thứ thuốc độc từ nước ngoài đem lại. Những phường du côn lêu lổng mới hút cho là phong lưu, rồi chuyển thành thói quen thường nghiện thì không thể qua được. Quan thì bỏ cả chức vụ, dân thì phá hết sản nghiệp, thậm chí gầy mòn thành tật, tổn thương cơ thể, sinh mệnh, nên phải cấm đi. Người nào bị bắt quả tang hút, giấu thuốc phiện nếu là quan thì bị cách chức, nếu là dân thì bị xử tội đồ; cha, anh không răn cấm con em, láng giềng biết mà không tố giác thì bị xử tội trượng. Vào năm 1838 trước tình hình thuốc phiện từ nước ngoài được chuyển vào Việt Nam rất mạnh ở vùng biên giới Tây Nam, nhà nước phong kiến đã áp dụng biện pháp mạnh mẽ để ngăn chặn nguồn ma túy từ nước ngoài được vận chuyển vào Việt Nam để tiêu thụ. Cũng vào thời gian trên, một nguồn thuốc phiện dồi dào từ Trung Quốc tràn vào Việt Nam nên Nhà nước đã đề ra những biện pháp rất nghiêm khắc để chặn nguồn thuốc phiện nguy hiểm này. Vì vậy đã ban hành quy định thuyền buôn nào chứa, giấu thuốc phiện hoặc thuê mướn thuyền khác vận chuyển thì chủ thuyền phải chịu tội tử hình. Nếu chứa thuốc phiện dưới 1 kg thì xử giam hậu, nếu trên 1 kg thì xử tội giảo (tức là treo cổ). Chính những biện pháp mạnh mẽ đó đã hạn chế được nguồn thuốc phiện cung cấp cho người nghiện và vì thế mà nguồn thuốc phiện từ nước ngoài vào nước ta thời bấy giờ được hạn chế một cách tối đa.

    - Ngăn cấm người dân sử dụng thuốc phiện: Thời gian này nhà nước phong kiến đã ban hành luật và đề ra những biện pháp cấp bách nhằm hạn chế tới mức tối đa người dân sử dụng thuốc phiện. Vì vậy, Nhà nước quy định: Chủ hàng, chủ chứa bàn đèn hút thuốc phiện bị xử phạt 100 trượng và tù ba năm. Người hút thuốc phiện bị phạt 100 trượng và tù ba năm. Cha anh không ngăn giữ con em bị phạt 100 trượng. Quan lại hút thuốc phiện bị đánh 100 trượng và bị cách chức. Các cơ quan hữu quan có trách nhiệm nghiên cứu các phương pháp trị liệu có hiệu quả cho người nghiện hút.

    Thứ hai, chú trọng biện pháp điều trị cho người nghiện hút. Đã nghiện thuốc phiện thì phải tìm mọi cách cai nghiện. Việc cai nghiện thuốc phiện không chỉ là việc của người nghiện, gia đình người nghiện phải làm mà nhà nước phong kiến còn quy định đó là bổn phận của quan lại ở các địa phương. Triều đình có lệnh cho những người nghiện hút hạn trong sáu tháng phải ra khai báo và cai nghiện. Các quan địa phương phải chú ý giúp người nghiện tìm ra biện pháp, phương pháp cai nghiện có hiệu quả. Bằng những chính sách và biện pháp đó đã góp phần vào việc giảm đáng kể người nghiện thuốc phiện.

    Thứ ba , khen thưởng rất hậu cho người phát hiện hoặc cáo giác đúng người mua bán hoặc người hút thuốc phiện. Chẳng hạn trong Luật năm 1840 đã quy định rõ người nào phát hiện kẻ tàng trữ, buôn bán thuốc phiện dưới 1 kg thì thưởng 100 quan tiền, trên 1 kg thì thưởng 150 quan tiền, từ 3 kg trở lên được thưởng thêm. Quan lại khám xét ra được thưởng số tiền tương đương một nửa vật chứng và được thăng một cấp


    két luận : hóa ra ông hoàng bảy là tội nhân ????????
     
  5. damquangvinh

    damquangvinh New Member

    linh tại ngã hay linh tại thượng ??????
     
  6. o0oatmo0o

    o0oatmo0o Công thần

    bạn nhầm, nếu thuốc phiện làm thuốc giảm đau cực kì tốt. còn các quan các hoàng ngày xưa được dân tiến cúng thuốc hút cũng là chuyện bình thường. quan nào hoàng nào trả được dân chúng cúng, nhưng để mak nói câu hoàng dạy dân hút thuốc phiện là bị hoàng vặn cổ đấy
     
  7. mrduy_88namdinh

    mrduy_88namdinh New Member

    -d không nói ông bảy là người nghiện và dạy dân hút thuốc phiện...bản thân từ trước tới nay danh truyền là như vậy.bạn đừng làm ra vẻ hiểu sai.nếu không lưu trong tích là một vị tướng tài phong lưu "lúc thanh nhàn thì thi ca đàn nhạc,ngả bàn đèn đánh hội tổ tôm" không nhẽ các thanh đồng bây giờ hầu theo kiểu "đồng điên nghiện thuốc phiện" mà văn hát cũng điên luôn.,,(thành thật xin lỗi chư vị bốn phương)
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/7/11
  8. hoidongcacchua

    hoidongcacchua New Member

    ủa sao dieuhoa lại nói tôi thua?tôi có bao giờ chơi lô đề đâu....tôi thở dài cho những kẻ u mê và ham hố cờ bạc chứ(đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng)
     
  9. mrduy_88namdinh

    mrduy_88namdinh New Member

    đây là bạn đang nói về lịch sử của thuốc phiện và lấy lý do để biện luận ý kiến riêng của bạn.lễ phật và lễ thánh hoàn toàn khác nhau.
    '' vinh tụng kinh niẹm phật đơn giản đó là sự qui ngưỡng của vinh truóc những anh hùng dân tộc ''
    bạn nói cũng đã sai rồi...mình cũng xin nói luôn rằng tất cả mọi người đi lễ ai cũng đều đọc qua và hiểu tích của nơi đền đó.bản thân bạn nói thế cũng là một sự gì đó phản bác lại lịch sử ..khiến D không được thoải mái khi nghe.
     
  10. hoidongcacchua

    hoidongcacchua New Member

    (trước những thể linh có những trình độ tiến hóa cao trong nấc thang tiến hóa)

    ủa tiến hóa trong tâm linh?vậy VINH đã tiến hóa đến đâu rồi...
     
  11. damquangvinh

    damquangvinh New Member

    hé hé , mình tiến hóa đến ...............chân thể oỳ . hế hé
     
  12. cobesuoingang

    cobesuoingang Thành viên Bị cấm

    sao có những người chăm đi cầm kim châm lá thế hả các bạn
     
  13. damquangvinh

    damquangvinh New Member

    hay hén
    cầm kim châm lá
    câu này mới nà
    cám ơn bạn nhé .
    há há
     
  14. cobesuoingang

    cobesuoingang Thành viên Bị cấm

    không những thế.có cả cầm tăm đi xia răng hộ nữa
     
  15. Triều Viên

    Triều Viên New Member

    Vinh nói thì cũng có cái lý đấy, nhưng bạn thiên về khoa giáo Vinh ạ. Bạn hãy biến những cái trời ơi, cái mớ giáo lý cao siêu của bạn thành những dòng chữ thuần chất hơn xem sao? có nhiều bạn đọc không hiểu bạn viết gì đâu, tự dưng biến thành đàm tiếu mà Bác Hồ nói rồi: Hãy giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt. Cái này là ý thức dân tộc đó. Trong Đạo Phật chia thành 6 cõi thì phải: Niết Bàn (Phật), Trư tiên (Thánh), A Tu la.... không biết đâu ... Tóm lại là chia thành các cõi. Bạn Vinh gọi con đường tu để hướng lên các cõi trên là "tiến hoá" câu này bạn nói thế còn đâu nữa mà nhân gian chẳng ồn lên. Sao bạn không chỉ ra là để được lên các cõi cao hơn con người, thần thánh ... phải mở rộng đường tu nhân tích đức, làm nhiều việc nhân duyên, phúc thiện để được tới tầng "Giác ngộ"- thành Phật.
    Còn cái chuyện Ông Hoàng Bầy nhà tôi nghiện thuốc phiện thì bạn Vinh có ý hiểu nhưng chưa sáng tỏ và chắc nhiều bạn cũng còn vòng vo tam quốc chuyện này lắm. Với luận chứng lịch sử Quan Hoàng Bẩy là một Tướng quân, cầm quân trấn thủ Biên cương xưa - vùng Lào cai ngày nay. Sự nghiệp gắn liền với cầm quân, đánh trận và ăn ở với bà con dân tộc. Mà như chúng ta đã biết tác dụng và ý nghĩa của cây thuộc phiện chính là "làm thuốc". Thời mà Quan Hoàng nhà ta thuốc men còn khó khăn (lúc đó dĩ nhiên là chỉ có thuốc Nam, thuốc bắc), binh sỹ bị ốm đau, thương tích việc dùng đến là thuốc phiện để điều trị là rất hữu hiệu nếu biết dùng đúng liều, đúng cách. Ngoài ra, trong những lúc nhàn hạ, tạm gác kiếm cung nhà Ngài ăn ở cùng dân- sự yêu mến anh tài cũng như tư tưởng gần dân thì việc hút chơi một ba chầu thuốc phiện là điều dễ hiểu, cũng như cái việc mà đánh bài oỏ tôm để tiêu sầu cũng thế. Ta làm con hầu ông Thánh và với lòng tự tôn dân tộc của mình- ta nhìn sự việc phải theo hướng tích cực, cầu thị, trọng quí. Trên đẹp lòng Thánh, dưới con trần thấy cũng hân hoan. Ai mà hầu Thánh phàm mà quảng bá cho những việc ấu trĩ hẳn cũng chưa "trọn đạo". Vào diễn đàn, các bạn cùng nhau chia sẻ đó là nhân duyên mà chúng ta được cái duyên "trùng phùng, tao ngộ", dù không được gặp mặt, nhưng hạnh phúc là dù nam hay bắc, dù trong nước hay ngoài nước vẫn được nói lên tiếng nói của mình cũng góp cho diễn đàn phát triển, mà "trấn hưng" được đạo pháp cho đúng định hướng tốt lành ấy là công đức vô biên. Còn những thứ hư vô không hữu ích cho mất luôn cùng thời gian năm tháng....
     
  16. mrduy_88namdinh

    mrduy_88namdinh New Member

    -đây là mới đang là tranh luận mà,,nên phải tìm hiểu xem cốt lõi đó là gì? chứ thực sự thì không phải ý gì khác.
    như bạn Quangvinh nói "cum từ xin lộc thánh nghe thật buồn cười"..thì không biết nên giải thích như thế nào vì câu nói này."LỘC" ở đây theo bạn là gì..văn hóa từ ngàn xưa cha ông để lại như trong những câu chúc tết "Tấn Lộc Tấn Tài" "Phúc Lộc đầy nhà" v..v đi hầu thánh không mong gì ngoài sự "ngưỡng vọng các vị anh hùng dân tộc" thì những người Căn cao số nặng không được ra hầu thánh phải không ạ,những đồng có căn nhưng không phải lập điện hầu xin lộc buôn bán cũng không được ra hầu phải ko ạ? không thì các ngài đã không chấm lính nhận đồng...!
     
  17. o0oatmo0o

    o0oatmo0o Công thần

    ván đề ở đây không phải là thuốc phiện anh ak. thuốc phiện vào đất nước ta như bạn vinh đã nói. hồi đó néu đúng ra chỉ có cần xa thôi
     
  18. Triều Viên

    Triều Viên New Member

    Đọc phải kiên trì, phải hiểu từng câu và ý tứ người viết. Đừng có ngoắng lên như thế em bé của tôi ạ. Anh là phê bình em đó! Nói về các vị nhân thần Bốn Phủ: Quan Giám, Quan Tam, Quan Tuần, Ông Bẩy, Ông Mười ngoài việc lắm bắt được tích (tiểu sử), văn hóa vùng miền nơi nhà Ngài hiển linh, cung cách hầu hạ mang tính chung của nghi lễ. Chúng ta phải cố công mà hiểu bản chất của từng sự việc em ạ. Có những việc mà ta hiểu máy móc ắt gặp tai họa như ngay chính câu chuyện của Quan Hoàng Bẩy: Khi dân tình dâng ông thuốc Phiện thì ta cũng hiểu rằng không phải là vì ông nghiện hay ông cần những thứ đó... mà theo thiển nghĩ của tôi đó như một thứ quà của đất sơn lâm, của lòng ngưỡng vọng mà con cháu bốn phủ kính dâng để tưởng nhớ công lao của các bậc tiền nhân.:)
     
  19. Trí Minh

    Trí Minh Active Member

    Theo đạo Phật thì Pháp giới đồ có 10 nhưng 4 loại không phải luân hồi, còn 6 đạo vẫn luân hồi Phutrieulinhtu ạ.
    Về thuốc phiện, thời xưa mà chỉ cách đây khoảng 30 chục năm thôi người Việt ta chỉ biết đến duy nhất một loại thuốc phiện (Á phiện) đó là loại thuốc được chế biến từ nhựa quả cây Anh Túc (Trong văn cô bé thượng có đoạn hát mùa hoa anh túc đơm bông , vì loại hoa này rất đẹp). Và cái hồi phong kiến đế quốc ấy thì thuốc phiện là một thứ dùng phổ biến ở miền thượng như người miền xuôi dùng thuốc Lào. Lúc đó dùng thuốc phiện không bị coi là một phạm trù đạo đức mà phải là nhà thế phiệt, các quan lại, quý tộc sang trọng mới dùng loại thuốc này. Lúc đó hút thuốc phiện, nghe ca trù, đánh tổ tôm, hoặc đánh chắn được quan niệm là thú chơi tao nhã của giới thượng lưu. Với lòng thành kính và quan điểm thánh hóa một vị nhân thần thì việc dùng hình ảnh ước lệ để làm cho hình ảnh một vị Thánh trở lên cao đẹp và lịch sự, danh giá là điều dễ hiểu.
    Còn thoe sự biến thiên của thời gian, không gian, cũng như biến chuyển về nội tại của một sự vật sự việc thì đương nhiên nó trở lên xấu như việc biến thiên của Tổ Tôm thành lô đề cờ bạc, biến thiên của thuốc phiện thành Heroin, và bây giờ là đá, ke .....thì nó trở lên xấu.
    Để đánh giá một hành động thì cần phải đặt vào bối cảnh xã hội lúc nó ra đời, chứ không thể ấp đặt nó trong bối cảnh hiện tại của chúng ta được.
    Do đó để trở thành một nhà phê bình thì cần thông kim bác cổ, hiểu thấu xưa vượt nay biết đặt sự vật hiện tượng vào đúng hoàn cảnh ra đời của nó để đánh giá giá trị và so sánh với thời điểm hiện tại để thấy rõ sự thăng hoa hay biến tướng.
    Đồng bóng buổi sơ khai cũng thật là tốt đẹp nhưng dần dần có thời điểm nó bị coi là mê tín dị đoan, rồi bây giờ nó được đánh giá là tín ngưỡng dân gian là nét đẹp văn hóa. Rồi khi các thành đồng làm không đúng nữa, sa hóa quá đà cũng có thể bị coi là xấu và bị cấm thì sao.
    Mong các bạn có cái nhìn về xưa và nay đừng để vì sự tranh cãi mà làm mất sự hào hoa phong nhã trong hình ảnh đức Hoàng bẩy mà cổ nhân đã hết lòng xây dựng. Nếu không hiểu được sâu xa xin hãy hiểu đơn giản là Thánh thì sẽ luôn tốt đẹp chẳng qua do ta chưa hểu hết được giá trị mà thôi.
     
  20. nam sơn đạo nhân

    nam sơn đạo nhân Active Member

    cái này chắc giống miếu 2 CÔ TẠI VĂN MIẾU nhà em quá
     

Chia sẻ trang này