Tản văn Theo bà lên chùa tắm Bụt

Thảo luận trong 'Phong tục Việt Nam' bắt đầu bởi mantico, 28/5/18.

Lượt xem: 1,008

  1. mantico

    mantico Quản Trị Website

    bụt mọc.jpg MIỀN KÝ ỨC
    Phạm Xuân Thịnh

    Tôi bất chợ nhận ra đang là mùa Phật đản, hương sen từ hồ Tây theo gió đưa lên thơm ngào ngạt, ký ức về những ngày xưa lại lặng lẽ trở về.

    Bà tôi hay đi chùa, nên ngày bé ở với bà tôi cũng nhiều lần được theo lên chùa. Bà dặn: lên chùa không được nói bậy, nói bậy là bị câm đấy, không được chỉ tay vào tượng, chỉ tay vào tượng là về ốm rụng ngón tay.

    Nhớ có hôm bà bảo: mai là ngày tắm bụt đấy, lên chùa mà ăn cháo. Thế là tôi háo hức lắm, nằm cả đêm chả ngủ được, mong đến mai để được lên chùa xem tắm bụt.

    Chiều mát, gió từ hồ Tây thổi lồng lộng. Lòng lại nhớ người bà quá cố. Tôi ngồi nhẩm đọc.

    "Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá
    Níu váy bà đi chợ Bình Lâm
    Bắt chim sẻ trong vành tai tượng phật
    Và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần

    Thuở nhỏ tôi lên chơi đền cây thị
    Chân đất đi đêm xem lễ đền Sòng
    Mùi huệ trắng quện khói trầm thơm lắm
    Điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng..."

    Trong mỗi chúng ta, ai cũng đều có một khoảng trời ký ức đẹp đẽ. Đó có thể là những ngày cắp sách tới trường, cũng có thể là ký ức về mối tình đầu trong sáng.

    Với tôi, ký ức về những ngày ấu thơ sống bên cạnh bà là những ngày tươi đẹp như thế. Ở đó, có những kỷ niệm sáng lấp lánh, đẹp đến độ, mãi sau này, chỉ cần thoáng nhớ lại thôi, đã khiến tôi mỉm cười thư thái trong lòng!

    Tôi gọi đó là "miền ký ức". Và tôi biết, ký ức tươi đẹp đó sẽ theo tôi suốt cuộc đời này.
     

    Các file đính kèm:

    Bài viết mới
    Bán đàn Nguyệt + bộ gõ
    Bán đàn Nguyệt + bộ gõ bởi a2z, 1/12/18 lúc 20:01
    Bán đàn nguyệt + bộ gõ
    Bán đàn nguyệt + bộ gõ bởi a2z, 1/12/18 lúc 19:56

    Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ trang này